Monthly Archives: April 2017

CÔNG CỤ HỖ TRỢ CỰC KỲ BÁ ĐẠO

CÔNG CỤ HỖ TRỢ CỰC KỲ BÁ ĐẠO – THU THẬP BIGDATA KHỦNG (ĐẢM BẢO AN TOÀN VÀ BẢO MẬT)
=============================
Phần mềm hỗ trợ
– Quét UID người dùng kèm full thông tin (Tên, UID, giới tính, địa điểm,..)
– Quét email, SĐT đúng đối tượng target trên Facebook
– Quét nhiều post 1 lúc trên profile, group, fanpage (độc quyền duy nhất có tại Simple UID)
– Quét theo List UID, ID nhóm,… nhập lên
– Quét ra nội dung comment (sau đó dễ dàng lọc SĐT, Email trong comment bằng excel,… hay các hướng khai thác khác)
– …
KHAI THÁC:
– Chạy kết bạn Facebook đúng target KH tiềm năng #Simple_Facebook
– Chạy kết bạn Zalo đúng target KH tiềm năng #Simple_zalo
– Chạy Facebook ads theo UID (thông qua taodoituong.com)
GỢI Ý ỨNG DỤNG:
– Lọc theo tên (name) để chạy bán sản phẩm theo name
– Lọc ngày tháng năm sinh để bán sản phẩm theo sinh nhật, sim ngày sinh,… hay CSKH chúc sinh nhật đều đặn
– Lọc theo địa điểm, theo giới tính,… để chuẩn đối tượng
– Lọc ra email để làm email marketing
– Lọc ra SĐT để chạy sms marketing, telesales,…
– Công cụ dùng để phân tích (biết được đối tượng khách hàng target của ai đó đang nhắm đền như: tuổi, địa điểm,…). Ứng dụng cho phân tích trong chạy ads.
=============================
Link tải: goo.gl/dmTjsi
Link HDSD: goo.gl/aqTlCH
=============================
Support Inbox me: m.me/Demacia.Captian
#ATP_Software

Mua máy ảnh tưởng để chụp hình mình cho nét ai dè mỗi khi đi chơi là như một luật bất thành văn: thằng nào có máy chụp hình tức thằng đó sẽ không có ảnh

1 1  
Mua máy ảnh tưởng để chụp hình mình cho nét ai dè mỗi khi đi chơi là như một luật bất thành văn: thằng nào có máy chụp hình tức thằng đó sẽ không có ảnh, bởi lo chổng đít chụp thì lấy đâu ra ai chụp cho mình.
Rồi chưa kể đến là muốn chụp thì phải chỉnh này chỉnh nọ lọ chai ống điếu vãi cả mệt ra.
Nên sau khi chụp vài trăm bức hình (xin thưa còn lưu trong thẻ từ khi mua máy đến giờ chưa xoá, vì chụp có bao nhiu đâu xoá chi) em đã chán không thèm dòm ngó nữa.
Quyết định bán em í kiếm tiền xoá đói giảm nghèo! Ai mua inbox nhé! Bán thiệt không đùa đâu! Ai đùa đừng trách vì sao Bảo Nhân độc ác!
P/s: mua cũng không được hỏi giá bao nhiêu. Nói bao nhiêu lo mua bấy nhiêu! Không thì thôi!

PHÒNG TRÁNH TAI NẠN CẦU THANG CHO TRẺ

PHÒNG TRÁNH TAI NẠN CẦU THANG CHO TRẺ
Theo thống kê của một nghiên cứu mới đây, bốn khu vực nguy hiểm nhất đối với trẻ em trong nhà là nhà bếp, phòng tắm, phòng khách và cầu thang.
Trong đó, Ngã cầu thang được xếp vào một trong những tai nạn chiếm tỷ lệ cao nhất với trẻ dưới 15 tuổi. Té ngã cầu thang có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng đến sức khỏe và tính mạng của trẻ, từ trật khớp, gãy xương, chấn thương ngực, chấn thương bụng đến chấn thương sọ não hoặc chấn thương nhiều cơ quan có thể dẫn đến tử vong
Vậy mà rất nhiều bậc cha mẹ chưa hề ý thức được hết việc này. Có người chỉ xem cầu thang như các bậc tam cấp. Người khác lại chỉ quan tâm đến việc làm sao để số bậc thang tương thích với vòng lặp “sinh – lão – bệnh – tử” (tức tổng số bậc thang sau khi trừ đi 1 phải chia hết cho 4 để luôn mang đến may mắn cho chủ nhà). Trong khi đó, lại quên đi chuyện quan trọng nhất là nhà mình có trẻ con, đòi hỏi cầu thang phải đáp ứng các chuẩn an toàn nghiêm ngặt!
THẾ NÀO LÀ CẦU THANG AN TOÀN?
Tại các bệnh viện Nhi trong TP.HCM, hầu như ngày nào bệnh viện cũng phải tiếp nhận tối thiểu vài ca trẻ bị tai nạn từ cầu thang. Nguyên nhân chủ yếu là do bố mẹ, người trông trẻ bất cẩn, để bé tự leo trèo lên xuống cầu thang và té ngã.
Bạn có thể tự kiểm tra độ an toàn của những chiếc cầu thang trong nhà mình đã đáp ứng hết tất cả các yêu cầu dưới đây chưa?
Cầu thang được xây dựng bằng vật liệu chắc chắn, không gây ngã, đổ.
Bắt buộc phải có lan can, tay vịn. Với gia đình có trẻ em dưới 5 tuổi, độ rộng của các thanh lan can đảm bảo không vượt qua 10cm (tức khe hở của lan can không đút lọt quả cầu có đường kính 10cm) để tránh trẻ có thể lọt qua.
Trường hợp có điều kiện, có thể dùng kính cường lực làm lan can cầu thang. Những lan can cầu thang bằng kính cường lực thoạt nhìn có vẻ mong manh, nhưng thực tế nó an toàn và vững chắc tương đương, thậm chí cao hơn so với lan can bằng sắt hay gỗ. Đây cũng sẽ là những màng ngăn trong suốt ngăn các vật rơi từ trên cao xuống, giúp an toàn hơn cho người đi lại và sử dụng không gian ở bên dưới.
Lan can, tay vịn cầu thang phải đảm bảo chiều cao tối thiểu là 1,1m.
Mỗi bậc thang trong nhà phải đảm bảo chiều cao tối đa không quá 19cm và chiều rộng tối thiểu phải đạt 25cm.
Chiều cao thông thủy của cầu thang được tính từ mặt mỗi bậc thang đến trần hoặc bất cứ vật che nào trên cầu thang phải đạt tối thiểu là 2m. (Tức đảm bảo cho mọi thành viên trong gia đình, trong đó có bé không bị đụng đầu vào bất cứ vật gì phía trên khi leo lên cầu thang).
Với nhà có trẻ dưới 5 tuổi, ở hai đầu cầu thang (phía trên cùng và dưới thấp nhất) phải có thanh chắn cầu thang cao quá đầu trẻ, đảm bảo cho trẻ không tự ý leo lên hoặc leo xuống cầu thang.
Cầu thang cũng như khu vực quanh chỗ bước xuống cầu thang phải luôn được lau khô ráo tránh trường hợp trượt chân ngã. Khi đang lau chùi cầu thang, tuyệt đối không cho trẻ leo lên leo xuống.
Không để các vật trang trí trên cầu thang khiến trẻ bước lên xuống thiếu sự vững vàng hoặc khi trẻ té có thể bị vật trang trí nặng đè lên người, càng nguy hiểm hơn.
Cầu thang phải đủ ánh sáng, có đèn chiếu (buổi tối) giúp trẻ luôn thấy rõ lối đi, không bước hụt chân.
DẠY CON LÊN XUỐNG CẦU THANG
Khi trẻ lên ba, bạn đã có thể hướng dẫn con những bài học đầu tiên về kỹ năng lên xuống cầu thang, như:
Nhắc nhở con tuyệt đối không được xô đẩy, đùa giỡn khi lên xuống cầu thang.
Chỉ lên xuống cầu thang khi đã được sự cho phép của bố mẹ hoặc thầy cô (ở trường mẫu giáo).
Bạn có thể dán các sticker hình bàn chân ngộ nghĩnh trên từng bậc thang, ở vị trí sát tay vịn. Dặn bé bước chân đúng theo vị trí các hình sticker ấy, và nắm chặt tay vịn khi lên xuống.
Luôn nhắc nhở trẻ bằng nhiều hình thức khác nhau (phù hợp với độ tuổi của trẻ) về nguy cơ có thể xảy ra nếu con chạy nhảy trên cầu thang, bước hai bậc cùng một lúc hoặc không nắm tay vịn.
Không để trẻ ngồi chơi trên các bậc cầu thang.
Trường hợp đến nhà người khác, hoặc đến các điểm vui chơi, trung tâm mua sắm… trẻ chỉ được phép lên xuống cầu thang nếu có bố mẹ hoặc người lớn đi cùng.
Bạn cũng nên chú ý đến cả những kiểu cầu thang cuốn bên cạnh cầu thang bộ, vì tai nạn gây ra khi trẻ đi cầu thang cuốn cũng không hề ít. Trẻ đi cầu thang cuốn phải được bố mẹ ẵm trên tay hoặc cho đứng an toàn, nắm tay người lớn. Đã từng có những trường hợp, bé bị cuốn tay, cuốn chân vào cầu thang, phải đưa đến bệnh viện để nối lại ngón hoặc thậm chí là phải đoạn chi vì tay hoặc chân dập nát do bị cuốn quá sâu!
TRƯỜNG HỢP TRẺ BỊ TAI NẠN TỪ CẦU THANG…
Bạn không được vội vàng xốc mạnh trẻ lên vì có thể gây nguy hiểm hơn cho trẻ. Khi trẻ bị ngã cầu thang, bạn cần để trẻ nằm yên, xem mức độ chấn thương của trẻ để có cách xử lý tốt nhất.
Nếu trẻ bị bất tỉnh, phải lập tức đưa trẻ đến bệnh viện. Trong trường hợp trẻ vẫn tỉnh táo nhưng đau đớn, khóc ngất, cách xử lý ban đầu nên làm là dùng khăn nhúng nước lạnh, vắt ráo đắp lên trên vết bầm, hoặc dùng túi nước đá chườm lên chỗ chấn thương. Nên để trẻ nằm thẳng, cho cử động nhẹ nhàng, từ từ từng phần trên cơ thể. Nếu trẻ đau nhiều hoặc đau khi cử động, cử động khó khăn, vết thương bầm tím, sưng to thì nên nhẹ nhàng nhấc trẻ lên, đưa trẻ đến bệnh viện để kiểm tra và cấp cứu kịp thời.
Trường hợp trẻ bị tai nạn với thang cuốn, bố mẹ phải lập tức hô to, gọi bảo vệ cắt ngay cầu dao điều khiển thang. Ôm trẻ, giữ chặt trẻ, tránh để trẻ vùng vẫy nhiều hơn khiến thương tích nặng nề hơn.
Nếu trẻ bị chảy máu, thậm chí bị đứt rời một phần ngón (có thể xảy ra với tai nạn thang cuốn), phải kiểm soát tình trạng chảy máu bằng cách băng ép vết thương bằng gạc hay vải sạch. Không được buộc ga-rô (thắt nút) vì có thể làm hoại tử. Với phần bị đứt rời, phải lập tức rửa sạch, gói vào gạc sạch, sau đó bỏ vào túi ni-lông rồi mới cho vào ướp nước đá để gấp rút mang đến bệnh viện. Không được cho trực tiếp phần rời vào nước đá. Các bệnh viện đã nối thành công cho trẻ bị các tai nạn thang cuốn phần đứt rời nếu như bước đầu được sơ cứu và bảo quản phần đứt rời đúng kỹ thuật.
MỘT SỐ TRƯỜNG HỢP KHÔNG MAY ĐÃ XẢY RA……
+ Cuối năm 2008, một tai nạn do cầu thang cuốn xảy ra tại trung tâm thương mại P. (Q.Tân Bình). Nạn nhân là em bé 3 tuổi, bị nạn khi đã đi được đến giữa cầu thang cuốn tại lầu hai. Bác sĩ trực tiếp phẫu thuật bệnh nhân cho biết, khi nhập viện, đầu ngón chân cái quẹo sang một bên, mất móng và da đầu ngón nên bị lộ đầu xương; ngón kế bị đứt gần lìa nhưng máu vẫn còn lưu thông để nuôi tế bào; những ngón khác bị xây xát, da lưng bàn chân vùng đầu ngón có nguy cơ hoại tử do dính dầu nhớt thang máy. Bé đã được cấp cứu và điều trị kịp thời. Đáng tiếc là riêng phần da bong tróc được đưa vào bệnh viện không đúng quy cách (ngâm trực tiếp trong nước đá) nên đã không sử dụng nối được.
+ Năm 2009, bệnh viện Chợ Rẫy tiếp nhận trường hợp bé gái 23 tháng tuổi, leo cầu thang rồi trượt chân ngã (do cầu thang không có tấm ngăn an toàn, mẹ lại đang mải nấu cơm không chú ý. Tai nạn khiến bé bị chấn thương sọ não và có nguy cơ bị liệt nửa người.
+ Năm 2010, bệnh viện Q. Thủ Đức (BVQ.TĐ) lần đầu tiên tiến hành mổ thành công ca chấn thương sọ não do té cầu thang cho bệnh nhi mới 3 tuổi.Bé tên Đ.D.P.T, sinh 2007, ngụ tại, Q.Thủ Đức, TPHCM, được cấp cứu tại BV lúc 16h15 ngày 11/4 theo bệnh án cho thấy bé chấn thương đầu, mặt… do bị té cầu thang từ bậc thứ 7. Chiều ngày 11/4, êkíp BS Khoa Ngoại thần kinh của BV đã tiến hành phẫu thuật trong 2 giờ, lấy ra khoảng 40gr máu tụ tại vùng trán, giải phóng được sự chèn ép ở não.
+ Ngày 15/6/2014, sau khi ngã từ ban công xuống đất (độ cao khoảng 5 m), cháu T. bị hôn mê. ngày Ngày 17.6, Bệnh viện nhi T.Ư (Hà Nội) cho biết, đã tiếp nhận cháu Bùi Th.T. (31 tháng tuổi, ở Thái Nguyên) trong tình trạng hôn mê, bầm tím hai mắt, do tai nạn gây chấn thương sọ não. Cháu bé được bệnh viện chẩn đoán máu tụ ngoài màng cứng, rồi phẫu thuật vùng trán lấy máu tụ và dẫn lưu. Sau phẫu thuật, bé được chuyển lên Bệnh viện Nhi T.Ư. Tại đây, các bác sĩ khoa Hồi sức Ngoại đã cho bé thở máy, điều trị chống phù não, ổn định về hô hấp, tuần hoàn và truyền máu.
Ths.Bs Phạm Hồng Sơn, Phó trưởng khoa Hồi sức Ngoại cảnh báo: té ngã là một tại nạn rất dễ gặp ở trẻ nhỏ ngay tại gia đình với nhiều tình huống khác nhau. Trẻ có thể bị những chấn thương như: trật khớp, gãy xương, chấn thương ngực, chấn thương bụng, chấn thương sọ não hoặc đa chấn thương dẫn đến tử vong.
+Một trường hợp khác, nhà ở chung cư. Mẹ để cửa mở (không có thanh chắn), ngồi vắt sổ trong phòng khách. Bé được đặt vào ghế tập đi để tự chơi gần đó. Khi mẹ nghe tiếng động lớn ngoài cầu thang chung cư, chạy ra thì bé đã nằm bất động. Xe tập đi bị ngã chỏng chơ. Đưa vào bệnh viện, bác sĩ cho biết bé bị tổn thương nặng ở đầu.

Nhật ký hành quân đại đội của bố

Nhật ký hành quân đại đội của bố
Ngày…tháng…năm
Anh em nuôi quân trong lúc đi kiếm rau và củi, nhặt được cái vỏ đạn 105 ly của Mỹ, đem đổi cho dân được 3 con chó cải thiện
=))
\\ Đợt này vài năm trước, Liên Minh Ăn Thịt Chó đang loạn đả chí chết với các bạn chó quyền thì phải.
Ai thắng thì tất cả đều rõ đấy.

Cả nhà ơi

Cả nhà ơi! chia sẻ stt này cho mọi người biết và đăng kí nhé
Ngày 6,7/5 sắp tới tại Hồ Chí Minh sẽ được tổ chức 2 buổi học về Marketing facebook dành riêng cho những bạn bán hàng online , công ty ,shop, spa …đặc biệt những bạn thích kiếm tiền và nhiều tiền bằng facebook online.
-Với sự tham gia giảng dạy của thầy Tân : Thạc Sĩ chuyên viên marketing Nguyễn Phan Anh đến từ Hà Nôi với hơn 10 năm kinh nghiệm về marketting
– Chỉ còn 5 suất duy nhất với học phí giảm chỉ còn 2.500.000 VND
-Nhanh tay học lấy và kiếm tiền thôi
-ĐẶC Biệt : học xong khóa học sẽ được giới thiệu việc làm , các bạn ở HN thì có thể làm việc với thầy Phan Anh ,còn ở HCM thì liên hệ trực tiếp Tân để làm việc cho team Tân nếu không có việc làm
-Còn nhiều ưu đãi khác nữa nhấn vào link đăng kí dưới đây để biết thêm chi tiết hoặc LH 0888888417

Đọc xong mà ko kìm được nước mắt

Đọc xong mà ko kìm được nước mắt
✔Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.
Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.
Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.
Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.
Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.
Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.
*** 4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.
Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.
Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.
Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.
Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.
Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….
Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.
“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.
“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?
Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.
“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.
“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.
“Em cần tiền….”
Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.
Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.
Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.
Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.
” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.
Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.
***
Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.
” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”
” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bã….”
” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ….”
“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”
….
Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.
Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.
Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.
” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nhìn anh van nài.
Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.
“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”
Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….
***
Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.
Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lêntrước mắt anh.
Ngày…. Tháng …. Năm…..
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!
Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.
Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.
Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.
Ngày…. Tháng…. Năm….
Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.
Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.
Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!
Ngày…. Tháng…. Năm…..
Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….
Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.
***
Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.
” Con có đau không?”
“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộc đầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.
“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?”
“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.
” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.
Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.
Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ “đau”

ĐẠO TRỜI ĐẤT

ĐẠO TRỜI ĐẤT
“Đạo” là đường, nhưng nó không chỉ là một con đường, mà có thể là cả một hệ thống mạng lưới đường giao thông và bản thân “Đạo” bao hàm cả các quy luật chi phối sự vận động và phát triển của vạn vật trong vũ trụ.
Từ ngàn đời, các nhà triết học đã tìm cách giải thích và nắm bắt quy luật vận động đó: từ Phục Hy, Văn Vương, Chu Công, Khổng Tử, Pithagòre, Aristote, Democris đến Hegel và Marx, Engels, Lenin… Họ đều trăn trở tìm tòi câu trả lời cho những thắc mắc, vũ trụ là gì, từ đâu ra, con người ở đâu ra và mối quan hệ của con người và vũ trụ như thế nào.
Chúng ta bây giờ cũng thế thôi, vẫn là những con người nhỏ bé và yếu đuối trước những quy luật vĩ đại của cuộc sống, một cuộc sống vô tận, vừa hết sức vĩ đại lại vừa hết sức tế vi.
Dòng chảy của cuộc sống, cái quy luật của nó, hay “Đạo” của nó, vận hành từ vũ trụ đến từng tế bào bên trong chúng ta.
Tuần trước, cả xã hội Việt Nam chúng ta hướng về một sự kiện là những gì đang diễn ra ở xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, tỉnh Chùa Hương. Từ lúc nó manh nha đến khi nó kết thúc, cộng đồng mạng cãi cọ nhau, các chiều ý kiến va chạm nhau chan chát.
Tất cả đều nằm trong một quy luật vận hành – “Thành trụ hoại không” và không có gì nằm ngoài nhân quả. Nếu chính quyền mấy chục năm nay duy trì chế độ sở hữu toàn dân về đất đai, với hệ thống văn bản pháp luật lằng nhằng và rối rắm (chính cái chế độ toàn dân kia là mẹ đẻ của rối rắm luôn) và mong muốn làm chủ đất đai “muốn thu hồi lúc nào thì thu hồi” đã đẻ ra sự hỗn loạn. Đó là gieo “nhân.” Và ngày hôm nay những xung đột về đất đai nổ ra khắp nơi, chỗ bé, chỗ to… là “quả.” Gieo nhân ắt đến ngày trổ quả, vậy thôi.
Có anh bạn luật sư trong Sài Gòn viết ở đây là sự thao túng của cái gọi là “nhóm lợi ích,” thủ lợi trong việc biến các loại đất khác thành bất động sản… Điều này đúng, chẳng cần phải bàn cãi gì nữa. Nhưng nếu xét về “Đạo Trời Đất” thì câu chuyện cần phải được ngẫm nghĩ ở một cái lẽ sâu xa hơn.
Thế cái thằng “nhóm lợi ích” đó, hắn xây nhà xong thì bán cho ai? Ai trong số chúng ta cũng chỉ cần chục mét vuông để ở và cuối cùng thì hai mét vuông để chôn thôi mà? Nó, thằng “nhóm lợi ích” đó, nó toan tính bán nhà cho chính chúng ta, chẳng phải ai khác. Vì chúng ta ngoài chục mét vuông để ở và hai mét vuông để chôn, chúng ta còn thèm to hơn, chỗ chúng ta ở với người khác là đâu đài nhưng chúng ta vẫn canh cánh, nghĩ rằng nó chỉ là cái chuồng lợn.
Chẳng phải ai khác, chính chúng ta, nam phụ lão ấu, từ quan đến thứ dân, không có cơ hội thì thôi, đã có cơ hội là nhảy vào vòng xoáy ngay lập tức.
Tất cả những cái lý lẽ của “Đạo,” hàng ngày nó vẫn hiện diện quanh chúng ta, nhưng cái “tham” làm chúng ta mờ mắt. Đọc báo thấy bác nào đó phát biểu, “Việt Nam không sản xuất nổi con ốc con vít” chúng ta hi hí cười, “đấy, điều hành thế đấy, bây giờ rõ là vô tích sự chưa…” Ồ, sâu xa hơn đi: nếu cả nền kinh tế không sản xuất được con ốc con vít, thì nếu chúng ta xông vào đầu cơ những bất, những chứng… thì chúng ta kiếm tiền của ai? Của người khác chứ của ai – sự giàu có của chúng ta cũng chính là nguyên nhân sự nghèo đói của người khác. Những sự giàu có trung thực trong xã hội ta, ít lắm, vì chính cái méo mó của xã hội nó tạo ra như thế. Sự méo mó đó được tạo ra do chính chúng ta, mỗi con người, mỗi tế bào của xã hội.
Nhiều bạn của mình sốt ruột vì cái sự đè nén lên xã hội, mãi nó chẳng được giải thoát. Thường thì họ chọn phương án lên Facebook “mỗi ngày một bài chửi” thậm chí mức độ nặng hơn – ngày vài bài.
Mình đã viết ở đâu đó, từ năm ngoái năm kia lận – xét về “chiến lược chiến thuật” mà nói thì cái thiết chế điều chỉnh xã hội ta đến nay, cũng đã chuẩn bị đi đến sự cùng tận, vì cả “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” đều đã cạn. Đến nay thì nhận định đó vẫn tỏ ra là đúng. Chuyện gì phải đến, nó sẽ đến, còn băn khoăn bao giờ nó đến, chẳng qua là chúng ta quá sốt ruột mà thôi. “Từ từ thì khoai sẽ nhừ.”
Điều đáng sợ là, ngay những người lãnh đạo ở cấp cao nhất của chúng ta, thì lại không nắm được “Đạo Trời Đất.” Chủ nghĩa Mác – Lênin nó thô sơ ở chỗ dựa vào duy vật, thủ tiêu tất cả tư tưởng về những hiện tượng siêu nhiên ngoài khả năng nhận biết của giác quan con người, do đó nếu dựa vào chủ nghĩa này cũng bất lực trong khả năng điều hành đất nước xã hội một cách phù hợp quy luật Đạo Trời Đất.
Hiểu điều này, chúng ta sẽ hiểu tại sao có những tài năng và nhân cách lớn như Phan Chu Trinh lại không thành công trong việc giành độc lập cho đất nước, mà những người đi sau ông lại thành công. Đơn giản là “nhân duyên” nó chưa đến – như chính Chủ nghĩa Mác đã cố giải thích bằng những quy luật, bằng những cặp phạm trù… nhưng các yếu tố như “cộng nghiệp” của dân tộc, của cộng đồng dân cư… thì Mác chẳng thể nào hiểu được. Cái thành công này, tiềm tàng chứa đựng một cái thất bại khác, trong phúc có họa, trong họa lại có phúc… Không có cái gì sống mãi, đặc biệt là khi nó chỉ sống trong một sự nghiệp nào đó.
Không hiểu Đạo Trời Đất, càng cưỡng lại nó, thì cộng nghiệp của dân tộc nặng càng thêm nặng, hỗn loạn khó tránh khỏi, đó là điều chúng ta đáng phải lo nhất.
Mình đã từng có một người bạn – anh ta rất ghét những người theo con đường “dân chủ,” chửi không tiếc lời. Làm trong ngành báo chí, anh rất giỏi sử dụng từ ngữ, chọn lọc thông tin, đưa cái nọ, giấu cái kia… Đó là người đáng thương. Anh ta cũng như những người mà anh ta ghét, chỉ trích… đều có quyền yêu và bảo vệ cái mình yêu quý. Nhưng “ai thắng ai giữa hai con đường” nó nhiều khi không phụ thuộc vào ý chí và tình cảm của chúng ta, mà nó vận hành theo quy luật của Đạo Trời Đất. Chúng ta có thể tác động vào đó được, nhưng bằng nỗ lực phi thường, mình sẽ nói điều này vào cuối bài.
Quay lại với chuyện Đồng Tâm Mỹ Đức, quan sát những cãi cọ xung quanh nó trên mạng xã hội, đập vào mắt mình một dạng ý kiến: nhiều cá nhân chửi bới anh CSCĐ chắp tay cảm tạ, chào từ biệt những người dân vừa giam giữ mình. Mình sẽ không nói về chuyện này nữa, đúng sai cứ để thời gian và lịch sử sẽ có câu trả lời. Điều đáng nói là một dòng cư xử đáng thương nữa: dòng chửi bậy, mà trên mạng người ta tự gọi là “bựa.” Họ quần tụ với nhau thành một phong trào muốn sử dụng “bạo lực ngôn từ” để, như họ gọi là “thông não” cho đại đa số dân chúng.
Đây lại là một xu hướng đáng thương khác: con người có một cái khổ sở mà không biết, là anh ta khi cứ có một chút chữ nghĩa vào đầu, anh ta tưởng anh ta là nhất quả đất, và những người không có học hành bằng anh ta “chân đất mắt toét” là hạ đẳng cả.
Chẳng phải – người hiểu được Đạo lý của Trời và Đất, mới là người thực sự trí tuệ, chứ không phải ba cái chữ nghĩa hời hợt và cạn kợt. Chính vì vậy, mình không nghi ngờ năng lực có thể có của những “nhà siêu nhiên” như một võ sư, giáo sư, viện sỹ cũng vừa có những tuyên bố rất “tâm linh” liên quan đến thôn Hoành. Đúng sai thực tế sẽ trả lời, không cần bàn cãi; nhưng vì là người học Phật, mục đích của học Phật không phải là thần thông biến hóa, hô phong hoán vũ… nên không cần nghi ngờ năng lực nhưng cũng chẳng cần ủng hộ điều đó.
Nhưng điều cần nó ở đây vẫn là “không gì ngoài nhân quả.” Khi chúng ta chửi bậy “bạo lực ngôn từ” với những ai chúng ta cho rằng cần “thông não,” chúng ta đã tạo khẩu nghiệp, và gieo nhân nào sẽ gặp quả đó. Quả trổ ngay lập tức, chúng ta gây sân hận cho những người bị chúng ta “bạo hành” và chúng ta bị chửi lại – thậm chí chúng ta tưởng là “được” chửi lại đó là hay ho, sức ảnh hưởng càng lớn, sai lầm! Đúng, sức ảnh hưởng càng lớn thì tác hại càng nghiêm trọng. Mới chỉ là cái “quả” bị chửi lại, chẳng là gì cả. Những cái “quả” sâu xa khác, chưa đến lúc nó trổ đâu.
Mình cũng không nghi ngờ tấm lòng Bồ Tát của một cô nhà báo xinh đẹp đang khóc thương cho các em bé côi cút bên Syria – tấm lòng, sự thương cảm đó là chính đáng. Nhưng “từ bi” phải đi kèm với “trí tuệ” – chúng ta nói lên được cái xấu xa của việc gây xung đột, gây chiến tranh… nhưng không phải bằng cách chỉ trích bên này và khăng khăng một mực bênh vực bên kia. Xin lưu ý rằng đã là “nhân quả, nghiệp báo” thì không có chính nghĩa hay phi nghĩa. Tất cả đều bình đẳng khi phải chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm theo luật “nhân quả.” Sa vào luận chính nghĩa phi nghĩa, tức là chính trị hóa cái nhẽ ra nó phải vận hành theo Đạo Trơi Đất, là cưỡng lại Đạo, chắc chắn sẽ dẫn tới tai họa.
Tất cả những điều chúng ta nói không nằm trong Đạo, lại nhằm thỏa mãn cái tôi, cái ngạo mạn bên trong chúng ta, xỉ nhục người khác, là “ma” nói. Bỏ được những lời đó, những hành động đó… chúng ta lại trở lại là Người, với con người của chúng ta. Không ai cấm chúng ta đi trên con đường sáng, chỉ có tự chúng ta nhảy vào con đường tối và mê mờ.
Hôm qua nói chuyện với một người bạn về những gì người ta đang than phiền: xã hội hôm nay con người mê tín nhiều quá: sa vào cúng bái, cầu xin… những thế lực siêu nhiên giúp mình có tiền của, thế lực, tránh được tai họa. Thực ra điều đó chẳng có gì là xấu, thậm chí là tốt – chẳng phải chính cái thằng đang ngồi gõ những dòng này đây cũng xuất phát từ mê tín: xem bói Dịch, tướng số tử vi… đó à. Tất cả những lý thuyết nhằm giải thích sự vận động và phát triển của vũ trụ và đời người đó, chẳng có gì sai lầm, nhưng chỉ là một góc hết sức thô sơ và nhỏ bé của vũ trụ mà thôi.
Để hiểu được Đạo Trời Đất, không có gì là khó. Cần “từ bi” và “trí tuệ,” vậy thôi. Trí tuệ thì có thể phải từ từ mới có, nhưng từ bi thì có thể có ngay được. Đừng nói rằng tôi không có, tôi không làm được. Chúng ta đã yêu được bố mẹ, vợ chông, con cái, anh chị em chúng ta… thì chúng ta cũng yêu được những người chúng ta tưởng là đáng ghét kia, vì kiếp trước, kiếp sau đến hàng triệu kiếp… họ có thể là cha mẹ của ta. Có từ bi, tự khắc trí tuệ sẽ đến, vì chúng ta được sử dụng trí tuệ của cả nhân loại, của cả vũ trụ.
Chúng ta hiểu Đạo Trời Đất. Không chỉ hiểu, chúng ta thấy Đạo Trời Đất và Đạo của Người, hòa vào làm một. Khi hiểu Đạo và thực sự muốn thay đổi chính mình, làm mình tốt đẹp hơn, chúng ta sẽ cải tạo, tác động được vào định mệnh của chính mình và cả cộng đồng.
Và đừng khinh thường những người “chân đất mắt toét” – họ còn hiểu Đạo hơn chúng ta nhiều.
Trông trời trông đất trông mây
Trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm
Trông cho chân cứng đá mềm
Trời yên biển lặng mới yên tấm lòng…
http://www.nguoilangthangcuoicung.net/2017/…/ao-troi-at.html

Trời nắng cực làm em thù kem ghê luôn

Trời nắng cực làm em thù kem ghê luôn…hiu hiu hiu…Em mút, liếm, núc, ngậm, ăn dưới mọi hình thức muốn mắc nghẹn luôn mà cũng không kịp, nó chảy nước tè le, bởi ham hàng khủng chi cho khổ…haizzzz…Đầu tuần giải trí lành mạnh vậy thôi, chúc mọi người ngủ ngon nhé!!! ❄⛅
#Kemthửthách
#ThùKem
#NắngCực
#Goodnight