“… Anh! Anh là mây, mây thành mưa nhỏ xuống đời em.
Em! Em là cây, cây buồn khô đứng ngóng trời mây.
Thôi thế là hết, thế là chết con tim bé nhỏ. Trao một lần trao,cuộc đời nhau dẫu biết sẽ không thành…”
Haizzz….Mưa gió não nề… đc cái tiết trời khá mát mẻ ( không dạo phố lúc trời tạnh mưa hơi bị có lỗi với bản thân )
Buồn man mác… Chợt nhớ, lâu lắm rùi đã bỏ quên cảm giác nhớ nhung, yêu thương một người nào đó … Haizzz…. Cô đơn, nguội lạnh .. Vãi nồi
“… Em thế là mình xa nhau thật rồi phải không em. Gìơ đây ngồi một mình bên cạnh ly cafe anh chợt hình dung ra dáng em. Ngỡ như bước chân dịu dàng ngày nào đang trở về nơi phố nhỏ.
Em có bao giờ em hiểu được nỗi đau của người ở lại không em…? Thành phố nào em đến,có buồn và cô độc như thành phố em bỏ sau lưng không em….?
Những con đường,ly cafe đắng và tôi vẫn còn ngồi đây với những tháng ngày dài tẻ nhạt. Với những buổi chiều vàng úa không còn thấy những cánh bướm đuổi tìm nhau.
Tất cả còn lại chỉ là nỗi cô đơn với cuộc tình ở lại…”
P/s : sau cơn mưa.. Dự là trời nắng chết moẹ

11 thoughts on “

    1. Moon Péo

      Ghế thư giãn … Ngã thế méo nào.
      Ghế này ko ngửa cũng chả ngồi đc.. Thế mới vi diệu cơ…. Oh

      Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *