Bao giờ nhân viên y tế được bảo vệ 1 cách chính đáng

Bao giờ nhân viên y tế được bảo vệ 1 cách chính đáng
Mình làm cấp cứu từ 2005 đến giờ là năm thứ 12. Từ khi làm nghề đến giờ, không tuần nào không nghe thấy đồng nghiệp ở các tuyến kể chuyện bạo hành nhân viên y tế. Và các bác sĩ trong khoa mình, chưa ai là chưa bị dính vào chuyện bị người nhà đe doạ, chửi bới và hành hung.
Nhớ cách đây vài năm, tua trực của mình. Có đôi vợ chồng đến cấp cứu vì đau bụng, các bác sĩ khám không có vấn đề gì đặc biệt. Chỉ là trước đó 2 vợ chồng cãi nhau, vợ stress rồi nửa đêm về sáng đưa nhau đến viện. Anh chồng chửi bới, lăng mạ và đỉnh điểm là hành hung tua trực trong đó có cả điều dưỡng đang mang thai. Vụ đó um xùm trên báo chí và đa phần thái độ của xã hội lúc đó là chắc không có lửa làm sao có khói, cần xem lại thái độ bọn bác sĩ ấy thế nào người ta mới thế…
Đôi khi, chả cần lý do nào cả, buổi sáng khi bị bắt, cô vợ tỉnh như sáo ngồi cạnh chồng viết tường trình. Vụ đó mình được các thầy động viên theo đến cùng và là 1 trong số ít vụ được đưa ra toà. Và công lý đã thuộc về mình, đồng chí du côn bị tù 18 tháng. Khi phiên toà diễn ra chỉ có đúng 1 báo đưa tin ngắn chưa đến 10 dòng đọc không ai hiểu là nội dung gì, họ chẳng quan tâm, chỉ quan tâm đến vụ ồn ào lúc xảy ra vụ hành hung để câu view dư luận mà thôi.
Và từ đó mình luôn nhìn báo chí với con mắt không có thiện cảm.
Quả thật, đi theo vụ kiện thật là mệt, mình liên tục gặp mặt công an, rồi lấy lời khai rồi đi xác minh đủ thứ mất không biết bao nhiêu thời gian. Đó là thứ khiến các bác sĩ ngại, vì mất công mất việc. Thế nên khi các vụ việc xảy ra, họ thường im lặng vì nghĩ rằng lôi nhau ra toà cũng không đáng.
Trước đó khoa mình còn có cô bé đồng nghiệp bị bọn thanh niên du côn trai tráng đánh ngất xỉu, đợt đó tưởng bị vỡ gan, cũng may không sao. Rồi vụ đó cũng chìm đi, người nhà xin lỗi 1 câu bảo lúc ấy lo lắng bức xúc quá là xong.
Rồi vụ bác sĩ đến ngày về hưu, đang cấp cứu bệnh nhân ngừng tim thì bị người nhà đâm chết. Kẻ thủ ác và gia đình liền tìm mọi cách đổ lỗi cho ông bác sĩ bị giết với đủ mọi lý do…
Những vụ báo chí đưa tin chỉ là 1 phần nhỏ của sự thật diễn ra hàng ngày về sự bạo hành y tế ở khắp các tuyến. Và trong đầu mọi người mặc định là khi có rắc rối xảy ra, thì phần sai là ở nhân viên y tế. Ngay cả các lãnh đạo thường lựa chọn yên lặng hoặc là né tránh báo chí bằng những câu chuyện vô thưởng vô phạt vì nghĩ rằng họ sẽ bới móc.
Chưa bao giờ, lao động trí óc lại bị coi rẻ như hiện nay. Các lãnh đạo ngành và các nhà làm luật không cần đi đâu xa, chỉ cần xuống các bệnh phòng cấp cứu mặc áo blouse vào mà tham gia trực cùng họ 1 ngày thôi là đủ vốn về mà xây dựng hệ thống và quy định.
Những người làm nghề, chỉ cần có môi trường an toàn để mà làm việc. Và lãnh đạo ngành cần nhìn nhận thực tế công việc, làm việc công tâm chứ đừng chạy theo dư luận, mệt lắm.

161 thoughts on “Bao giờ nhân viên y tế được bảo vệ 1 cách chính đáng

    1. Chung Yen

      Lý do là Bs tử tế và hiền nên dễ bị bắt nạt chứ vào đồn công an thì co vòi từ xa. Sao ngân hàng có công an bảo vệ mà bệnh viện thì ko nhỉ.

      Reply
  1. Huong Pham

    đạo đức xã hội suy đồi. không biết sợ pháp luật vì pháp luật còn ở xa và không thực tế.

    Reply
    1. Tống Khánh Đạt

      Thế mà bộ trưởng bộ y tế còn bảo là đến bao giờ nhân viên y tế phục vụ bệnh nhân giống như tiếp viên hàng không chăm sóc khách hàng đấy mẹ ah. Sự so sánh quá khập khiễng

      Reply
  2. Trần Hiếu

    Hành khách tát tiếp viên hàng không bị phạt 15 triệu và cấm bay. Nhân viên y tế bị đánh thì người hành hung gần như chẳng bị làm sao. Đọc comment ở những page khác thì ôi thôi, buồn mà vẫn cứ phải cười.

    Reply
    1. Mai Jenn

      Người ta đã coi việc NVYT bị hành hung là chuyện bình thường, người ta đổ lỗi cho “không có lửa làm sao có khói”, người ta đổ lỗi cho tắc trách, người ta đổ lỗi cho mọi thứ. Vì không ai quan tâm nên sự thật dần dần bị che lấp. Đau đớn thay khi các NVYT lại phải hưng chịu mọi điều tồi tệ từ dư luận, từ xã hội, từ những con người phiến diện tự coi mình là đúng kia. Cũng không một bài báo nào làm sáng tỏ mọi chuyện mà chỉ thích giật tít câu view, có chăng cũng chỉ vài dòng ngắn ngủi ít người xem. Lại sinh ra những người chỉ thích đọc những bài lá cải, tít nóng hổi, không cần biết sự thật là gì rồi anh hùng bàn phím kêu than “bọn chúng nó bị thế là đúng thôi…”. NVYT đã vừa tổn thương thể chất, đến cả tinh thần cũng bị làm tổn thương theo. Thành ra, có người đã mãi mãi ra đi, có người bị thương nặng, có người phải bỏ cả ngành mà đã ai phải chịu trách nhiệm hay chưa. Công bằng ở nơi nào trong xã hội này?
      Em là một sinh viên y nhỏ, đang quan ngại sâu sắc về con đường của bản thân mình sau vài năm nữa.

      Reply
  3. Vân Anh Phan

    M có đồng quan điểm :” Chưa bao giờ, lao động trí óc lại bị coi rẻ như hiện nay”

    Reply
  4. Nguyễn Thành Sơn

    Nói thì hay, thằng cháu bị gãy xương đùi đưa vào bv tỉnh cấp cứu mà chúng nó cho nằm ở đó từ 10h sáng đến 7h tối vì một lý do đơn giản ” nộp bảo hiểm đi rồi mang biên lai vào đây” trong khi đó đầu năm học thì bảo hiểm mới chưa phát còn bảo hiểm cũ phải lên trường xác minh đã mua bảo hiểm vì bh cũ quá hạn. Dm như thế bụt cũng phải nổi điên chứ đừng nói người nhà nhìn người thân nằm đó vì thái độ quan liêu của của cái gọi là lương y như từ mẫu, đã thế thỉnh thoảng lại có thằng ra hỏi cháu tên j, mấy tuổi ,bị sao, lâu chưa blabla và câu kết là đợi tí có bs ra khám, dm may mà gặp người quen chứ k thì có mà nằm tới hôm sau

    Reply
    1. Chinh Quoc Luong

      Gẫy xương đùi thì không thể xử trí ngay được. Chuyện nhân viên y tế nhắc nhở, thậm chí dục dã người nhà làm BHYT cho cháu cũng chỉ vì quyền lợi của cháu. Bạn đừng suy diễn câu chuyện làm thủ tục BHYT để nói rằng các bác sĩ không làm gì. Lương y không phải là từ mẫu, nếu là từ mẫu thật thì mông của rất nhiều bệnh nhân, dặc biệt là người nhà đã sưng vù vì đòn roi của các bậc “từ mẫu” rồi bạn ạ.

      Reply
  5. Mai Ngoc

    Ui anh kể chuyện ở đáu đấy. Chứ ở chỗ em, mọi ng sợ bs lắm, bác sỹ bao sao làm đấy, chỉ sợ bs ko nói gig với mình thôi.

    Reply
    1. Bao Ngoc

      Chỗ nhà tớ. Vào viện mà không có phong bì thì đảm bảo chờ mỏi cổ. Có tí gọi là bồi dưỡng bs mới tươi cười nhiệt tình điều trị cho âý

      Reply
  6. Hoàn Đinh

    vậy b phải đập vào mồm thằng bảo hiểm,nếu b rút 5tr và đóng phí vào viện,k ai để bé nằm chờ, xl b,bảo hiểm bh quyền hạn quá cao r,ct làm là sai quy định,bị trừ lương(5 củ/tháng) kỉ luật,viết tường trình đủ kiểu,b có hiểu k

    Reply
  7. Thuý Thương

    Bọn nhà báo nó Ko đăng tin thì mình tự đăng. Cần éo j chúng nó. Nhân viên y tế mình đầy người văn hay chữ tốt. Giật tít kiểu ” hình phạt thích đáng cho những hành vi côn đồ của Bn đối với nhân viên y tế”

    Reply
    1. Luyện Tâm

      Chỉ cần phạt hành chính mạnh các tờ báo đưa tin sai sự thật về ngành y tế. Cứ án phạt tối thiểu 5 tỷ 1 vụ coi. Có báo nào dám lộng ngôn không. 5 tỷ thu được tha hồ đầu tư trang thiết bị, nâng cấp chất lượng khám chưa bệnh.

      Reply
  8. Tân Phạm

    Em đã từng là nạn nhân của bạo hành trong ngành y tế, tuy chỉ là nv kế toán thanh toán viện phí, vậy mà chỉ vì bệnh nhân không muốn đóng số tiền thanh toán thiếu nên đã cố tình gây sự, rồi lăng mạ, hạ nhục, chửi bới, đe doạ, lúc đó thật sự thật sự sốc, vì bao nhiêu năm đi làm ở cty này cơ quan kia mà chưa bao giờ thấy nơi mình làm kg có sự bảo đảm an toàn đến vậy, lúc mình bị đe doạ hành hung đồng nghiệp rồi mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn không một ai đứng ra bảo vệ mình, cảm thấy tủi thân, cô đơn và tồi tệ kinh khủng, lúc đó không biết kêu ai, cầu cứu ai, chỉ cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trước những hành vi côn đồ hung hãn của bệnh nhân. Sau đợt đấy em bị khủng hoảng một thời gian, may mắn giờ mọi chuyện cũng đã qua.

    Reply
  9. Cuong Nguyen

    Ngày xưa hồi con mình mới được 6 tháng , nó bị lồng ruột đau khóc tím tái , đưa lên viện nhi tw , thằng bác sĩ nó bảo phải mang tiền ra nó mới làm , cuối cùng phải chờ vợ đem tiền lên con mình mới được chữa ! Cách đây 22 năm mà cay đến bây giờ

    Reply
    1. Giao Nguyễn

      Nhiều bệnh nhân bs cảm thông làm cho họ xong, chả đóng tiền rồi trốn mất. Cuối cùng bác sĩ là người chịu hết. Vừa bị viết tường trình, vừa è cổ đóng viện phí.

      Reply
  10. Ngọc Hà

    Ở cái chỗ mình làm thì nghe chửi là thường xuyên và đe doạ cũng đầy nên lắm lúc thấy vô cảm nhể Ngọc Hà Ngọc Phạm

    Reply
    1. Ngọc Hà

      “Thân ai người ấy lo, đường ai người ấy chạy” nếu có biến Còn kiểu bị cắn trộm thì bó tay.

      Reply
  11. Nguyễn Bảo Ngọc

    Vụ bs bị đâm chết ở Thái Bình. Lúc báo chí đến chụp ảnh nhà của bác, mà k khỏi xót xa. Nhà chả có 1 cái gì hết. Vài hôm nó lại chìm xuồng. Chỉ có nhân viên trong ngành nhớ rồi lâu lâu lại thấy cay đắng thôi.
    Còn chưa kể hàng ngày hàng giờ bị bạo hành về mặt tinh thần nữa.

    Reply
    1. Thương Thương

      Buồn quá.
      Đề nghị bệnh viện, bộ y tế phải khởi kiện, bảo vệ nhân viên y tế.

      Reply
  12. Pham Tam Hieu

    Các bác sĩ cần liên kết lại, quyết đòi luật từ chối chữa bệnh cho người đã từng hành hung nhân viên ngành y cùng vợ con, anh chị em ruột, tứ thân phụ mẫu…

    Reply
    1. Đặng Thị Quỳnh

      Thế mới bảo: Hành hung tiếp viên hàng không —> phạt và cấm bay. Oánh chửi nvyt—> liệu mình có quyền từ chối họ vào khám bệnh không

      Reply
  13. Tu Ấn

    A gọi bằng thằng à, thằng đó có cứu con a mà. Góp ý vs a 1 chút: bức xúc của gia đình đều xuất phát từ thương xót người nhà, nhưng lại đa số chỉ đứng ở vị trí của m, k đặt vào vị trí ng khác (thằng bsi) mà a nói, liệu thằng bác sĩ đó có cầm tiền bỏ túi riêng k?

    Reply
  14. Zaza Mắt Nai

    Chán cái xã hội này, trăm phần tại dân trí và quan trí như ccc. Dạy với dỗ con người như con ngợm. Riết rồi người với người đối xử với nhau toàn còn lại là thù hằn hằn học bạo lực. Rồi cuối cùng chẳng ai đc yên. Chán mớ đơi cái xh này. K phải vì nó nghèo hay vì nó xô bồ. Mà chán vì nó loạn, nó đến tận cùng của sự đảo điên và bất an.

    Reply
    1. Vinh Shu

      Dân trí như 3C thôi.
      Quan trí là có những sợ mất ghế mà cứ chạy theo dư luận. Lúc nào cũng lôi lính ra thế mạng. 🙁

      Reply
  15. Nguyễn Phương Thanh

    Vừa rồi có hội nghị về an toàn cho nhân viên y tế do Bộ y tế tổ chức nhưng có đến 50% số bệnh viện vắng mặt không có ai tới dự chứng tỏ bản thân lãnh đạo bệnh viện còn không quan tâm đấy anh 😀

    Reply
    1. Hung Ngo

      Không phải không quan tâm mà hội nghị chả giải quyết đc gì. Hồi vụ của anh xảy ra, anh và sếp được mời tham dự hội thảo đa ngành về việc bảo vệ nhân viên y tế, đến nửa buổi 2 anh em bấm nhau đi về vì nghe lý thuyết quá ^_^

      Reply
  16. Nguyệt Mai

    Chả ai bảo vệ ngành y đâu .họ chỉ biết mình phải lương y như từ mẫu .như thế này thì từ mẫu sao đc .mình tự bảo vệ mình thôi .xem mà thấy buồn cho nghề y

    Reply
    1. Phuong Nguyen

      Bạn nói đúng, ngay cả khi họ trốn viện phí và tiền viện phí trừ vào lương bs thì họ cũng chửi bới, ko nhận phong bì thì nhận được câu: ừ bác sĩ trẻ ko dám nhận phong bì nhỉ, hay là đang học việc

      Reply
  17. Thuy Qua

    Tin e đi, những người đã trót theo ngành này thì có rất nhiều người sẽ cấm thế hệ sau của họ làm y.

    Reply
    1. Nguyễn Trần Hạ Vân

      Chuẩn rồi. Bố mẹ mình ko cho đứa nào theo ngành này vì “bạc” lắm

      Reply
  18. Vinh Thành Phan

    hình như đa phần nhân viên y tế đều nhìn báo chí vs con mắt ko mấy thiện cảm phải không ạ?

    Reply
    1. Trương Nga

      Theo t thì đúng vì đã nhiều lần báo phản ánh sai chuyên môn làm nhân dân nghĩ bs sai .nhưng bs việt nam cái hiền lại k kiên ljai nhà báo thôi . Theo mình ở vịêt nam chưa có ngành nào đc như ngành y cả . Dù ngành này nó bạc nhưng học hành khổ cực lắm . Bạn xem các ngành còn lại xem sinh viên thì đa số lười biếng tòan game gủng . Nếu bạn đã làm báo phải bám sát ca trực cấp cứu vài hôn thì hiểu bác sĩ và sinh viên ở đó làm gì . Tất nhiên là cuộc sống có người này người kia nhưng nếu có phép màu soi lên tất cả ngành nghề đc học hành thì các ngành khác chưa chắc có chỗ sáng từ trung ưng tới địa phương . Tôi cũng nói thêm tôi chưa thấy ngành nào phản ánh đúng năng lực như ngành y . Nguời nào giỏi lên lãnh đạo !

      Reply
  19. Tui La Tui

    Tất cả nvyt đình công không khám chữa bệnh 1 ngày xem sao, xem các cụ bên trên có phản ứng gì ko

    Reply
  20. Nguyen Ha

    Nghề của bác là cứu người, giúp đời. Tôi luôn biết ơn những người làm công tác y tế. Cố lên mọi người ơi. Giúp người, giúp đời thì không cần hơn thua với ai đâu.

    Reply
    1. Phuong Nguyen

      Ko ai hơn thua gì với bệnh nhân cả đang nói đến vấn đề an toàn khi làm việc ạ

      Reply
  21. Phuong Nguyen

    Bạn có nhìn thấy đống máu trên bệnh án ko, ko ai đụng được vào mấy tờ giấy đó trừ bs và y tá đang trực tiếp điều trị

    Reply
  22. Tran Tran

    Hình ảnh kinh hoàng nhất, không phải là cảnh một đồng nghiệp đang nằm trên băng ca với cái đầu rỉ máu, mà chính là những trang bệnh án đẫm máu này. Quá sức dã man và ghê rợn, không khác nào trong một bộ phim kinh dị. Từ khi nào mà ước muốn một môi trường làm việc an toàn lại trở nên quá xa xỉ đối với nhân viên y tế thế này?

    Reply
  23. Bác Sĩ Nguyễn Đạt

    họ làm cho có màu mè thôi. họ có trực tiếp khám chữa bệnh , cấp cứu đâu

    Reply
  24. Oanh Vi

    Đúng là cái nghề bạc như màu áo. 6 năm đèn sách +5 năm ra trường làm tại một BV công lương k bằng người giúp việc hơn thế nữa lại còn bị vắt kiệt sức lực và bị bạo hành

    Reply
  25. Bach Le Xuan

    Lương Y như từ mẫu :v Có từ mẫu nào bị con đánh chưa? Khi bỏ áo blouse ra thì ai cũng như ai hết

    Reply
  26. Kasai Aiko

    Gia Pan 1 cái a đọc chỉ là 1 góc nhỏ của ngành y tế. để mất vài mạng người mới bê tờ đơn ra kiện mặc dù biết trước nguy cơ có đáng k anh?

    Reply
    1. Gia Pan

      E nhầm rồi, sinh nghề tử nghiệp. Nghề nào chả có rủi ro. Nghề nào chả va chạm ng này ng kia. Luật sinh ra áp dụng cho tất cả mọi công dân chứ k phải riêng ai mà cũng k ưu đãi cho ai cả

      Reply
  27. Nguyễn Tiến Đạt

    Em từng thăm quan Bệnh viên Đa Khoa Tư nhân Hùng Vương ở Đoan Hùng-Phú Thọ. Môi trường làm việc ở đây cực kỳ lý tưởng, lãnh đạo sáng suốt và có tâm.

    Bệnh viện có nhiều điểm đặc biệt. Cán bộ nhân viên bệnh viện được đào tạo võ thuật, có các buổi tập luyện thường xuyên. Cán bộ nhân viên sống trong khu tập thể nằm trong khuôn viên BV, một khi có vấn đề gì xảy ra, chỉ cần Cấp Cứu bấm chuông là lực lượng này sẽ hỗ trợ, bảo vệ lẽ phải. Những cá nhân có hành động đúng đều được lãnh đạo BV khen thưởng. BN hay người nhà BN có hành vi xấu sẽ bị lưu vào sổ đen, trừ trường hợp họ bị nguy hiểm tính mạng sẽ được cấp cứu, còn những trường hợp thông thường sẽ bị từ chối điều trị và chuyển đi nơi khác.

    Đây là mô hình đáng để học tập.

    Reply
    1. Ứng Văn Mạnh

      Đấy là tư nhân. Họ có điều kiện đầu tư. Còn các bệnh viện công để làm dc như vậy thì lâu lắm

      Reply
  28. Nguyễn Quỳnh Châm

    Em nhớ mãi câu chuyện thế này: Có 1 người muốn cứu một con cua bị kẹt trong khe đá, nhưng cứ hễ đưa tay chạm vào lại bị cua quắp.Người đó dù bị quắp đau chảy máu, vẫn cố gắng cho đến lúc cứu được cua ra. 1 người khác đi qua thấy vậy mới hỏi sao k kệ con cua. Người đó trả lời: “quắp ta là việc của cua, còn cứu cua là việc của ta. Ta không vì bản tính của cua mà mất đi bản tính của mình”. Em cũng được nghe em gái học điều dưỡng kể về những nhọc nhằn khi nó thực tập ở khoa cấp cứu, và cả những nỗi buồn nỗi ám ảnh mỗi khi có bệnh nhân ra đi. Xin tặng anh Hùng và các anh chị bác sĩ bài thơ của Nguyễn Thiên Ngân, mong các anh chị luôn khỏe mạnh và vững tâm với nghề ạ 😀
    “Mỗi lần gần thỏa hiệp
    Tôi ra ngoài thở sâu
    Gieo mình vào khoảng rộng
    Ru hoang mang qua mau
    Và nhắc mình khe khẽ
    Vì sao tôi bắt đầu”

    Reply
    1. Nguyễn Linh

      Con giun xéo lắm cũng quằn mà. Vài lần k sao. Nhưng dạo gần đây liên tục xảy ra các vụ việc ntn. Bệnh nhân thì họ nghĩ nvyt sợ nên họ càng đc đà. Dần dần cũng mất hết nhiệt huyết với nghề thôi. Bạc quá chịu sao nổi.

      Reply
  29. Nguyễn Cầm

    Nhưng cũng không Ít một số bác sĩ còn coi nhẹ mạng xống của bệnh nhân tư cách vẫn chưa tốt cho lên ko đủ ấn tượng trong lòng người bệnh

    Reply
  30. Thuỷ Nguyễn

    Chỉ toàn comment nv ngành y bình luận. Còn như mình thì chỉ thấy sợ bệnh viện, sợ bác sĩ, sợ đến đấy không có tiền rồi chết oan. Đọc báo, nghe người khác đồn toàn là phải đút tiền y tá mới tiêm nhẹ tay cho, phải giục giã, phải đút tiền thì bác sĩ mới quan tâm để í không nhỡ may đi đẻ con lại chưa kịp sinh ra mà chết ngạt. Rồi ở chỗ mình, đầy vụ chết vì đi bvien, có chú đang còn trẻ, bị tiêu chảy, đi truyền trên viện, chẳng ai để í bị sốc rồi chết. Nói chung nói đến bv và bác sĩ là mình thấy sợ kinh khủng

    Reply
    1. Hùng Trần

      Cái ngữ bs toàn bọn ác nhân, cái chốn bv toàn bọn làm tiền vô lương tâm hết nhẩy

      Reply
  31. Dan Delion

    Lại phải vén váy post 1 bài trong nhà bác sĩ. Có lẽ bs sẽ không vui vì bài này. Nhưng dù sao tôi nghĩ cũng nên nói.

    Ai đứng ở phía nào sẽ thường chỉ thấy điều xấu ở phía đối diện chứ khó nhìn được phía mình. Ở cương vị từng là bệnh nhân lâu năm của khắp các bệnh viện từ nam chí bắc, bệnh viện tuyến dưới tới tuyến trên. Tôi vẫn phải nhắc lại, tôi chưa bao giờ hàm ơn bất kỳ một bác sĩ nào.

    Tình trạng bác sĩ, y tá bv công – nhất là khám có bảo hiểm y tế – xem thường bệnh nhân gần như 100%, tới khám bệnh như đi xin ăn. Tôi vẫn nhớ những lần mẹ tôi đứng rớt nước mắt trước cửa phòng trưởng khoa một bệnh viện trung ương vì ông này vòi tiền mà mẹ tôi không biết nên bị đuổi ra khỏi phòng khám và bảo đưa tôi về. Sau đưa đâu 3tr thì ông ta cho vào khám rồi bảo bác thương các cháu lắm. Tôi vẫn nhớ khi tôi tỉnh lại từ hôn mê sau mổ, mẹ tôi ngồi nhìn con đỏ cả mắt, mê man nghe y tá lạnh lùng bảo kíp hồi sức có 4 người, người nhà bồi dưỡng bao nhiêu. Tôi vẫn nhớ mẹ tôi gần như đã quỳ xuống để xin một cái giấy chuyển viện, một cái hồ sơ bệnh án của tôi, của bố tôi, của anh chị em tôi không biết bao nhiêu năm trời mỗi lần chúng tôi trở bệnh nặng mà bv tuyến huyện không chịu khám tử tế để tự đi lên tuyến trên. Nếu tôi nhớ không nhầm trong khoa hiếm muộn của bv phụ sản Hà Nội hay TW gì đó còn có lập cả một cái bàn thờ, ngoài tiền lót tay cho bs thì trước mỗi lần đưa phôi vào tử cung, sản phụ còn phải bỏ phong bì 3-5tr cúng cho cái bàn thờ ấy.

    Lớn lên là đi qua thuốc thang và bệnh viện, tôi hiểu được với lượng bệnh nhân khổng lồ, bác sĩ làm việc rất vất vả, học hành mệt mỏi bao năm, nay lại chịu áp lực làm việc, họ khó chịu là tất nhiên. Nhưng nghề nào nghiệp ấy, công việc của ai là không áp lực? công việc của ai là không vất vả? Tôi rất thông cảm và trân trọng những bác sĩ chân chính, nhưng đối với người bệnh là tôi và người thân, chúng tôi chưa gặp được bác sĩ nào như vậy trong những lần chữa bệnh của mình. Bác sĩ, nếu nặng thì chửi bới bệnh nhân, bắt câm mồm khi bệnh nhân hỏi thêm hoặc có nghi vấn vì sao bs lại khám như vậy, nhẹ thì không dặn dò bn hay giải thích cho bệnh nhân về chứng bệnh của họ. (còn nữa)

    Reply
    1. Dan Delion

      Bên cạnh những bệnh nhân mà bs hay kể rằng tự ý dùng thuốc, rằng tự khám bệnh v.v.v. những lần tôi tới bệnh viện toàn là những bệnh nhân hoặc già cả, hoặc kém hiểu biết, hoặc có hiểu biết mà ngu về y học như tôi ngồi ngơ ngác, không hiểu vì sao mình bị như thế, chỉ biết vào ù ù cạc cạc bác sĩ hỏi đau gì, khai xong ngồi câm như hến không dám nói thêm gì vì có người trước hỏi thì bác sĩ quát, chụp chiếu cả ngày trong cơn đau được cho một mớ thuốc và y tá dặn cách uống, còn lại không một câu nào nói sau này muốn không bị thế nữa thì làm sao. Không một câu dặn dò rằng bệnh này là như thế này thế kia, vì sao mà bị, làm sao để hết, uống hết rồi phải quay lại khám vì sao .v.v.

      Bs, cũng như bs Chinh Quốc Lương ở phía dưới có trả lời 1 ng thân bệnh nhân, hay theo tôi là hầu hết bs, nói phũ phàng thì đều cho rằng bệnh nhân và ng nhà ngu, thường không hề giải thích cho họ hiểu chuyện gì đang xảy ra. Các bs vô hình chung đã làm họ hoang mang hơn. Bản thân cái đau đã làm cho họ hoang mang vô định, chính sự coi thường này của các bs càng làm họ lăng quăng như rắn mất đầu và dần mất niềm tin vào bs. Nếu các bs ngay từ đầu giải thích rằng bệnh của anh chưa làm/ mổ được ngay, phải chờ a,b,c,d gì đó nữa, trong lúc đó người nhà nên đi làm thủ tục để nhanh chóng hơn .v.v thì có lẽ mối quan hệ giữa bs và bn đã không càng ngày càng đi xuống. Bs hoặc y tá, hoặc bất cứ ai trong nghành y cần hiểu một điều rằng : Bệnh nhân và người nhà hoang mang khi họ bệnh. Trấn an họ cũng giúp mọi sự tiến triển thuận lợi hơn.

      Còn nhớ khi một người chị của tôi vỡ ối tại nhà đã cạn nước ối, thai 8 tháng, chạy taxi lên bv gần nhất – bv tư – bs để chị tôi nằm, rồi ngồi, rồi đi lại, đã tiêm oxytocxin, nhưng không mổ, cả nhà tôi như ngồi trên bãi đinh, không hiểu vì sao, rụt rè mãi mới tìm được lúc y tá buôn chuyện xong để hỏi, xem tình hình chị ấy thế nào, có nguy hiểm không, họ chỉ bảo ng nhà cứ chờ đi, đi đóng tiền đi, còn lại mặc kệ, không nói gì nữa, có dặn chúng tôi yên tâm. Nhưng yên tâm thế quái nào được. Mẹ tôi vừa ngồi tụng kinh vừa khóc đỏ mắt, tiếng tụng kinh lầm rầm cả bv. Các ng thân bn khác còn nói nhỏ vào tai tôi, có khi họ vòi tiền, ra chuẩn bị phong bì đưa cho họ đi. Tôi bí quá đành gọi điện lục vài người bạn học y dậy hỏi vì sao lại thế, vì sao chưa mổ, có nguy hiểm không, lúc ấy bạn tôi mới phân tích, rằng phải chờ tử cung mở bla bla, lúc ấy mới thấy bãi đinh tan biến đi chút ít. Giải thích với chị mình yên tâm con không sao đâu, mẹ cũng ko sao, bs bảo đi thì cứ đi, ngồi thì cứ ngồi đi, bình tĩnh, đừng run, chân đừng có dập dập như thế, tay đừng run bần bật như thế, con vẫn còn … Đấy là bs bệnh viện tư. Bv công thì thôi ko cần nói.

      Không bỗng dưng người ta lại cứ đổ tội cho đội ngũ bác sĩ. Một người tốt nhưng chục người tệ thì rồi bs cũng sẽ bị gôm trong đó. Bs còn ở SG thì cứ 1 bữa ra chợ rẫy ngồi nghe và xem 1 bn khám bệnh thế nào, nhìn xem họ mơ hồ, mông lung ra sao, khép nép với bs, y tá thế nào, lo lắng cho bệnh tật của mình ra sao mà vì kém hiểu biết về y học nên sợ hãi thế nào. Rảnh nữa bs về các vùng quê nhìn xem các đồng nghiệp của mình hành nghề, đối xử với bệnh nhân ra sao. Nhớ đứng cùng bệnh nhân, coi mình như bệnh nhân chứ ko phải như bác sĩ. Khi đó, bs sẽ hiểu thêm vì sao xã hội đôi khi lại đối xử với nhân viên y tế chụp mũ như vậy. Tôi tất nhiên không đồng tình với những phần tử quá khích như bs đã kể. Nhưng có một gia đình như vậy, thì có cả trăm gia đình khác mang ánh mắt sợ sệt, lo âu cần một lời giải thích của bác sĩ đang ngồi ngơ ngác ngoài kia ra về vẫn với lo âu sợ sệt như chưa từng tới bệnh viện. Uống thuốc hàng tháng trời vẫn không khỏi và rồi bỏ bệnh viện mà đi cúng giàng.

      Nói dài như vậy không phải chỉ vì stt hôm nay của bs, mà thời gian qua theo dõi bs lâu như vậy, tôi cảm thấy đôi khi bs chỉ nhìn thấy 1% quá khích, mất dạy, mà quên mất 99% dân ngu cu đen mặt đần thối ngồi kia mong chờ khỏi bệnh, hết đau. 99 đứa chúng tôi rất trân trọng cống hiến của bs, rất thần thánh bs, rất nghe lời bs, nhưng có 1 đứa trời ơi đất hỡi mất dạy nó nổi điên cầm dao bầu rượt bs thì chúng tôi biết phải làm sao, bs là nạn nhân, là người trong nghành, thiết nghĩ nên cùng đồng nghiệp của mình viết kiến nghị hay bất cứ cái gì, yêu cầu thay đổi quy trình nhận bệnh, hay bảo vệ, hay v..v những thứ bs cần để đảm bảo an toàn cho bản thân. Là bn, chúng tôi chỉ có thể tự mình nhủ mình, dặn dò người thân của mình, là dù có bực tức thế nào cũng không được oánh bác sĩ, không được đập y tá, chứ làm sao làm đc gì thằng trời đánh kia. Bs thấy có phải không?

      Reply
  32. Thịnh Đặng Đức

    Thực tế đáng buồn đúng là có một số tình trạng như vậy. Nhưng t sợ b đang chỉ nghe cái b muốn nghe, thấy cái b muốn thấy thôi và bị nó che mờ mắt quá r quy chụp hết lên nv y tế. Nếu đúng như b nói, chắc người dân việt nam mình sắp tuyệt chủng hết r. Thế nào là “đầy”, thế nào là “toàn”? Ý là 99% với 100% hả?

    Reply
  33. Tran Hien Tran Hien

    Xin hoi các bác si .benh nhan hoi bác si ve benh tinh cua minh …nhung bi Bs quát mang .co thai do Ko dung voi benh nhan thi sao.vut benh an cua Bn trước mat nguoi benh.lieu co bi sa thai ko

    Reply
  34. Thanh Tịnh

    Mình, từng làm bệnh nhân, thấy sợ vô cùng thái độ và cách làm viêc của một số bs viện 108. Các bà bầu đi khám thai hết sức căng thẳng, hỏi gì cũng e dè vì sợ bs mắng, bs kê thuốc mà ko mua thì bị dọa, bs siêu âm thì ngoa ngoắt, và chăm chăm dúi vào tay bn card phòng khám tư. Đến ngày đẻ, chủ quan vì có người nhờ vả cho rồi ko phong bì trước, kết quả là đặt lịch mổ rồi, biên bản ký rồi mà bs đi ngủ, ko mổ, hỏi ra thì đổ lỗi cho bn này kia. Mình, ngày đẻ ko muốn đôi co nên ko kiện cáo gì. Thử hỏi, bệnh nhân trước khi mổ, trước khi phẫu thuật có mấy % ko phải lo lắng về chuyện phong bì cho bs thế nào, bnhieu là đủ?

    Reply
    1. Lê Khuê Anh

      Mình sinh con đầu ỏ bv 108 và cháu thứ hai ở bv Bạch Mai và thấy thái độ làm việc của hai nơi khác hẳn ,đến giờ vẫn cảm thấy mến phục các bs Bạch Mai làm việc rất tận tình chu đáo với sản phụ để lại ấn tượng rất tốt khi mình trong lúc vượt cạn đau đớn khó khăn

      Reply
  35. Tran Hien Tran Hien

    Co nhung Bs het long vi Bn nhung cung co mot so Bs Ko chap nhan dc .thay vi noi binh thuong thi thay vào la quát mang .cai hoi day de noi bt thi tot cha ai mat cai gi

    Reply
    1. K' Luận

      Luong bs co 3,5 tr may doi cai gi o bs khi luong thua ca cong nhan!… Co rat nhieu bv neu ko ung y thi cut dieu tri cho khac…chu dung o do ma an va…benh cung tai an bay song bay moi benh

      Reply
  36. Đức Toản

    Cánh báo chí là cái loại chỉ thích viết sằng bậy kiếm tiền chứ éo bao giờ quan tâm sự thật trong chuyện nhân viên y tế bị hành hung.Nghề quá bạc bẽo.Xảy ra sự việc ko bao giờ đc bảo vệ.Muốn lương y như từ mẫu mà kiểu cứ bị hành hung nv suốt thì từ mẫu kiểu gì

    Reply
    1. Matnau Dothi

      Bạn nói thế không đúng nhé báo mình chưa bao giờ nói bs mà luôn tôn vinh bs một nghề đặc biệt, trước khi nói tặc lưỡi rồi hãy nói, tôi khg phủ nhận cũng có báo hơi quá , nhưng họ cũng chỉ là con số rất nhỏ cũng giống như ngành y cũng có 1 bộ phận không nhỏ làm xấu hình ảnh ngành. Đã đọc báo thì nên chọn báo mà đọc toàn nhẩy vào ba cái báo lá cải vớ vẩn.

      Reply
    1. Nguyen Dinh Hung

      Đang bận lắm! Đang tập các động tác CÚI CHÀO cho CHUẨN CHỈ để đưa vào bộ qui tắc! 🙁

      Reply
  37. Trương Công Minh

    Mình thì nghĩ nếu cả xã hội đã coi ngành y là ngành dịch vụ và đòi hỏi những yêu cầu như những ngành cung cấp dịch vụ khác, thì chuyện thò tay vào cứu cua là tuyệt đối ko nên cho rằng đáng tự hào. Cộng đồng bác sĩ ko tự chăm sóc, bảo vệ được cho mình, thì sao mà yên tâm đi chăm sóc được cho những người khác …

    Reply
  38. Mai Ngoc

    Chuẩn rồi, tớ vừa ra viện tiền viện phí có bh trả, hết ít chứ tiền lót tay bác sỹ còn quá tiền viện phí. Hức hức

    Reply
  39. Tân Phạm

    Hihi, giờ phải luôn chép miệng mà rằng “tiền là của bệnh viện, sức khỏe là của mình”, mình phải bảo vệ mình trước đã em ạ.

    Reply
  40. Nguyên Kan

    Bác sĩ cứ liên lạc với vài nhà báo làm vài phóng sự cho mọi người được rõ, rồi gây thêm áp lực với lãnh đạo để tăng cường sự an toàn nơi làm việc chứ viết mỗi lên đây thì ích gì?

    Reply
  41. Viet Anh

    Đến khi nào Lương Y sống đúng như Từ Mẫu, thì khi ấy dân sẽ giống con ngoan!
    (Xin lỗi nếu có động chạm đến người nhà)

    Reply
    1. Quân Nguyễn Đức

      Y là một nghề, bác sĩ là một người lao động. Họ lao động và cần được trả công xứng đáng cũng như cư xử văn minh. Đừng chụp lên đầu cái chữ Từ Mẫu để lợi dụng họ.

      Reply
  42. Nguyễn Tiến Đạt

    BV Hùng Vương ngoài việc xây dưng khu nhà ở cho CBNV, còn thực hiện nhiều việc khác nhằm chăm lo cho đời sống của họ, giúp cán bộ yên tâm công tác, chứ không phải yêu cầu CBNV ở lại trong BV làm bảo vệ.

    Cốt lõi ở đây là họ khuyến khích thậm chí tổ chức cho CBNV tập võ để tự vệ, bảo vệ đồng nghiệp, bảo vệ lẽ phải.

    Reply
  43. Nga Vu

    Sao nói bác sĩ tốt thế, tại sao bác sĩ bị hành hung, có lý do hết, sao ko nói đến những vụ vì sự tác trách của bác sĩ, vì gia đình bệnh nhân ko có tiền mà phải đổi lại là tính mạng của họ và người thân của họ, đừng có mang câu “lượng y như từ mẫu” ra mà nói, ko phải tôi đổ tiếng xấu cho ngành y mà vì tôi cũng là bệnh nhân, con tôi cũng là bệnh nhân, rồi đến cháu tôi cũng chỉ vì bs mà đã ra đi ko trở lại để cho gđ một nỗi đau ko thể đồng tình cùng ngành y của các vị đấy

    Reply
    1. Loc Vo Tan

      bà nói cho đúng sự thật, chả có bác sĩ nào ngu tới mức bệnh nhân trong ca trực của mình nếu trong tầm với cứu đc mà họ để cho chết cả, bệnh nhân mà tử vong thì bs cũng k có vui vẻ gì đâu. cháu bà chết là do nó mắc bệnh nên đi sớm, bác sĩ không phải là god, không thể cải tử hoàn sinh tất cả bệnh nhân đc,vậy mà cũng đổ tội làm như các y bác sĩ giết con bà k bằng vậy

      Reply
  44. Nga Vu

    Nếu ko phải người trong cuộc thì làm sao mà dám nói bừa, nếu ko biết thì đừng nên bl

    Reply
  45. Xuyến Chi

    Mình cảm thông với comment của bạn vì mình đã gặp trường hợp như thế này, nhiều câu nói và thái độ thờ ơ, khinh khỉnh từ phía BS, nử hộ sinh khi bệnh nhân đang ở cửa tử, người lành cỡ nào cũng ko chịu nổi

    Reply
  46. Sơn Thái Nguyễn

    Lúc nào chả tốt. Chỉ là Chân k biết thôi.
    Mời đốc tờ uống chà xữa :>

    Reply
  47. Nguyên Kan

    nghe bảo dạo ni dư luận còn gọi được cả chủ tịch nước với cả thủ tướng cơ mà =))

    Reply
  48. Luyến Mt

    Tôi thì luôn nhìn mọi thứ một cách khách quan, cũng biết rằng vẫn còn có BS có tâm, đức (và cũng không đồng tình với việc người nhà hành hung bác sĩ). Tuy nhiên, tôi khẳng định là số đó không nhiều trong XH hiện nay. Vì trong suốt cuộc đời mình tôi cũng đã từng là bệnh nhân, người nhà bệnh nhân đển nhiều bệnh viện khác nhau. Và có một trường hợp tôi từng chứng kiến mà đến giờ vẫn không thể quên, dù đã gần 12 năm. Vì đây không phải là người nhà tôi nên tôi nghĩ sự đánh giá của tôi k hề có sự chủ quan trong đó. Đó là lần tôi mổ đẻ chủ động tại BVPSHN (Do được BS khuyến cáo trường hợp của tôi không nên chờ đến lúc đau đẻ vì khi đó sẽ phát sinh một số nguy cơ). Trong lúc tôi ngồi chờ vào phòng mổ thì có một sản phụ ở phòng đẻ thường được một BS dẫn vào (chắc là cũng ở khoa đó nhưng không đúng ca trực) nói là ngồi chờ ở đó để chị ấy lên phòng làm một số việc xong rồi xuống. Sau đó BS đó có nói vọng vào trong với các BS, y sĩ, y tá khác đang trực ở đó “nhờ mọi người trông giúp, em chạy lên phòng tí rồi xuống, đây là người nhà em nhé”. Sau khi chị ấy đi thì thấy các BS khác nói xôn xao là ” nhiều người nhà thế, có mà là “con cháu bác Hồ” ấy”. Khoảng 30 phút sau thì phụ sản đó bị vỡ ối mà chưa thấy BS người nhà đâu cả. Bạn ấy kêu “các a/c BS ơi em bị vỡ ối rồi”. Kêu mãi khoảng 5-10 phút mà k có một ai trả lời. Rồi thì sau đó cũng có người nói với từ phòng trong ra “vỡ ối rồi thì tự lấy cái xô ở dưới gầm bàn mà hứng nước ối rồi trèo lên bàn và ngồi chờ người nhà đến mà đỡ cho”. Trời ạ, tôi không biết là mọi người đều có thể tự trèo lên cái bàn đẻ cao như thế không (vì bạn ấy k cao lắm), chứ tôi thấy việc bạn ấy tự cúi xuống để lôi được cái xô nhựa ở tận tít phía trong gầm bàn trong lúc vừa đau đẻ lại vừa bị vỡ ối đã là không thể. Vì thế tôi phải chạy lại lấy giúp bạn ấy sau đó tôi lại là người đỡ bạn ấy trèo lên bàn đẻ một cách rất khó khăn. Sau đó đến giờ tôi phải vào phòng mổ nên cũng k biết sự thể ra sao. Nhưng đấy là trường hợp người ngày có điều kiện, ở HN và đã “nhờ vả” trước còn vậy, nếu là những người dân nghèo và thiếu hiểu biết khác thì thế nào???? tôi cũng không thể biết được. Thế các bạn nói là như vậy có đúng quy trình không? hoặc các BS có lương tâm không khi thản nhiên trước một người cận kề “cửa mả” như vậy? Có thể họ đã quen với việc đỡ đẻ, biết rằng trường hợp này cũng chưa cần phải vội cũng chưa thể nguy hiểm ngay được. Nhưng sản phụ đó có thể là lần đầu đơn độc đối diện với sự sống – chết và bạn ấy có thể bình tĩnh được không, bạn ấy có hoảng sợ k? Nếu người nhà được vào phòng đẻ mà chứng kiến điều đó, có thể bình tĩnh được không? Đây cũng là một phần câu trả lời cho những việc người nhà hành hung BS đã và đang xảy ra ở các BV hiện nay – Hic. Đây là lần đầu tiên mình cmt dài đến vậy.

    Reply
    1. Thuỷ Nguyễn

      Thật sự chỉ đọc thôi e cũbg đã thấy sợ rồi, căm thù nhất là vào bệnh viện, mình mất viện phí, mất công làm giấy tờ, mà mấy bà y tá, mấy ông bác sĩ hỏi câu nào là bị nghe chửi ngay câu đó, cứ như nhìn mặt bác sĩ mà sống vậy chị ạ 🙁
      Thế em mới bảo em sợ bvien nhất trên đời

      Reply
  49. Hà Chi

    Là điều nhân nghĩa mình làm gắn liền với những điều cay nghiệt không phải lỗi do mình đó bạn

    Reply
  50. Lê Quốc Bàn

    Bạn viết rất thực tế, rất đúng ruột gan những người trực tiếp làm chuyên môn. Tuy nhiên, nhà báo cũng có năm bảy đường, tôi vẫn gặp nhà báo bảo vệ chúng mình. Hỏi thật đồng nghiệp nhé: đồng nghiệp đã học thuộc giao tiếp ứng xử, lấy bn làm trung tâm, nhân viên ytê chỉ tồn tại khi bệnh nhân hài lòng và 3 xin chưa? Chưa phải không! Thấy chưa. Khách hàng không bao giờ sai. Chỉ có chúng ta sai thôi

    Reply
    1. Hung Kimon

      Không phải là cứ ngồi viết vậy là bệnh nhân hài lòng đâu bạn, Thực tế không phải là đọc mấy cái đó để mà dựa vào. Người bệnh và người nhà có kiến thức nó hành sự nó sẽ khác. Mình càng mềm người ta có khi càng lấn tới.

      Reply
  51. Trần Minh Nghĩa

    Thầy thuốc phải như mẹ hiền nhé.

    Con ốm mà không nghe mẹ thì mẹ vả cho lệch mồm chứ con lại dám đánh mẹ à

    Reply
  52. Hanh Nguyen

    Trong các lần vào viện thì mình kết luận thế này, bác sĩ thì rất tốt, hầu hết là có tâm, trưởng, phó khoa hoặc bs đầu ngành thì cực kì tâm huyết. Nhưng hộ lý, y tá, thậm chí nv hành chính của bv thì khác. Bức xúc hầu hết do đội ngũ này. Mình đau đẻ, đang cơn gò, được đẩy vào phòng sinh, lát sau 1 nữ y tá đi vào bảo trèo qua giường đi để họ lấy xe giường, đang cơn gò đau quá, bụng to mà xe giường thì cao có bánh xe nên trơn rượt, mình vịn vào cánh tay cô đó vì sợ ngã mà cổ hất tay mình ra. Lúc đó mà cắm mặt xuống đất chắc chết cả mẹ cả con. Lấy máu thì gim 8 mũi vỡ mạch máu cả 8 vẫn chưa lấy được máu, làm lên phòng sinh bs la um vì ko có máu xét nghiệm. Vậy nên sinh xong tay phù hết lên ko còn chỗ mà tiêm kháng sinh nữa, nói bác sĩ, bác sĩ đồng ý chuyển qua uống thuốc mà y tá vẫn đè ra tiêm, nhưng quả thực cv của họ áp lực và nguy hiểm hơn những cv bình thường khác, cả 2 bên đều phải hiểu và thông cảm cho nhau.

    Reply
  53. Mảnh Võ

    Có lần đứng đón xe bus ở Bv mắt, có 3 Bn vừa được mổ cườm khô ( đoán thôi ) thấy xe cấp cứu rời Bv mắt là họ la : Bs cứu người nên không được phép có tai nạn ( ý tai biến)???!!! có người la : lũ nó ( Bs) ác lắm viên thuốc ở quê 500 ở đây 5.000???!!! .

    Reply
  54. Đào Đức Linh

    Đừng kêu gào làm gì cho phí sức, đừng mong chờ bệnh nhân hay người nhà bệnh nhân thông cảm hay thấu hiểu, vì mỗi người đều đứng trên lập trường và quan điểm của mình mà nhìn nhận sự việc. Có kêu có gào thì nên gào cái nhân vật ” chưởng môn nhân” kia kìa, có thông cảm, thấu hiểu cho đồng môn, cho đệ tử hay chưa?

    Reply
    1. Nguyễn Văn Hạnh

      Trưởng môn chắc đang bận giữ ghế bạn ah, chỉ theo dư luận để lấy lòng là nhanh thôi, kệ đàn em sống chết mặc bay

      Reply
  55. Quangson Tran

    Nói đến chuyện kinh doanh và khách hàng nhé, tiền nào của ấy! Ra vinmec, 3-4tr ngày giường… Lúc đó tự trở thành thượng đế!

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *