Con vào lớp 1

Con vào lớp 1, con đi bộ đội!
Chỉ khoảng 2 tuần mà tôi nhận hàng trăm tin nhắn trong inbox, hầu hết là lo lắng hoảng hốt của ba mẹ vào năm học mới, con vừa vào mẫu giáo hay lớp 1. Tôi xin lỗi ko thể trả lời được hết <3 Con khóc nhè, con kém cỏi, cô chê học chậm, viết xấu, kém bạn bè, con không thể làm hết bài tập, cô không công bằng, cô vô lý ... 🙁 🙁 🙁 Có phải là chúng ta đang kỳ vọng quá ko? Giáo viên cũng là con người. Đối diện với 40, 50, thậm chí 60 trẻ, mà đứa nào cũng là con vàng con bạc, công chúa hoàng tử ở nhà không à. Ở nhà 1 mình nó bạn đã muốn xỉu rồi. Còn cô, trong cái nóng tháng 9, với cái quạt trần lừ khừ, với bộ áo dài tha thướt, tay áo, cổ áo kín, lượt thượt, vướng víu, đi, đứng, ngồi xổm, ngồi bệt đều khó khăn... bạn sẽ làm sao? Nhiều mẹ bảo nhau đưa quà cho cô để mong cô ưu ái con mình! Hic hic, đừng! Cô càng ưu ái thì con càng dễ hỏng chứ được cái gì đâu. Ba mẹ đâu có chạy theo con cả đời để lo lót được? Đó là chưa kể con còn bị ghẻ lạnh khi mọi người nhận ra sự ưu ái bất thường đó. Sẽ có bàn tán, xì xầm, và những ánh mắt, hic hic... ánh mắt thôi đã đủ cứa tím tim gan rồi, nhất là ở lứa tuổi nhạy cảm này. Áp lực lắm, học kém thì bị chê, điểm cao thì bị coi thường, không có vui gì đâu à nha. Trong cuốn “How will you measure your life?”, Giáo sư Clay M. Christensen nói: "Ngẫm lại, tôi thấy thành công của mình đến từ những thứ cha mẹ tôi KHÔNG cho tôi!". Ông đã đúc kết công thức thành công của những đứa trẻ gồm 3 yếu tố: 1. Resources: Nguồn lực kiến thức, kỹ năng, năng khiếu, cơ hội. 2. Processes: Năng lực xử lý/ giải quyết vấn đề và sức chịu đựng dẻo dai của đứa trẻ. 3. Priorities Các mối ưu tiên để tự ra quyết định. Nên là, cứ bình tĩnh, các mẹ ạ! Đi học lớp 1 đâu phải là tập viết, là cộng trừ các số trong phạm vi 10 hay 100 đâu! Nếu chỉ có thế thì để con ở nhà học lẹ hơn nhiều. Đi học lớp 1 là để con bước vào cuộc sống, va chạm và tương tác với những người lạ, để con học cách tôn trọng người khác, cách chơi cùng người khác, cách phản ứng với người khác, cách đi cùng, hợp tác với người khác. Con học cách nhận lời khen, và quan trọng hơn, học cách nhận lời chê. Con biết được rằng thế giới này không phải toàn màu hồng, không phải ai cũng chiều chuộng mình vô điều kiện như ở nhà. Thế giới này có luật lệ, và có thưởng phạt. Thế giới này có bất công và vô lý nữa. Cho nên, tất cả những việc trên lớp, như cô giáo nặng lời, cô giáo nói năng cộc lốc, cô giáo khẻ vào tay con, hay việc bạn bè chảnh chọe khó chịu, hay việc cô giáo chấm điểm bất công, cô giáo phạt vô lý.... Tất cả những điều đó đều là bài tập về nhà! <3 Vậy nên, công việc của bố mẹ không phải là cầm tay con viết hết 1 trang, làm toán cho hết 5 bài cô giao... mà là trò chuyện với nhau thật nhiều, dành thời gian cho nhau thật nhiều, ôm nhau, ấu yếm, tâm sự, tìm hiểu ngóc ngách những chuyện xảy ra trên lớp với cô giáo và các bạn. Nhìn vào con thật sâu, xem con có khủng hoảng không? Con có vượt qua được những ấm ức đầu đời này không? Khi đối diện với những vô lý, bất công trên lớp con mình thế nào? Khóc lóc bỏ đi, đổ sụp, hay chửi lại, hay bất cần, hay tiếp tục tiến lên? Những dặn dò con về viết và làm toán, nó sẽ quên ngay ấy mà, nhưng cách cha mẹ ứng xử với những khủng hoảng đầu năm này, cách ba mẹ lựa chọn, và thậm chí ánh mắt của mẹ lúc mẹ quyết định... sẽ là bài tập về nhà quan trọng của con, cả đời ấy ạ. Ghi chú với những bà mẹ đắm đuối vì con (giống tôi) là đừng nhìn mọi việc bằng con mắt nhạy cảm quá. Con đã bị cô la mắng, về nhà lại nhìn thấy mẹ đau đớn, con càng dễ suy sụp. Ngày xưa, có lần tôi ngồi trong chỗ khuất nhìn thấy Xu bị bạn bắt nạt. Xu buồn, tất nhiên, nhưng vẫn chơi tiếp được. Và khi tôi tới nơi, nhìn vẻ mặt xót xa của tôi, Xu đã òa khóc nức nở, và bỏ về! Bạn có bao giờ thấy con mình, té ngã từ sáng, chỉ khóc chút chút, và đợi tới chiều gặp mẹ kể lại cho mẹ nghe và khóc nức nở đau đớn chưa? Như khi ngồi trên máy bay bay qua vùng không khí nhiễu động, tốt nhất là cứ thắt chặt dây an toàn, ngồi yên chờ đợi. Lúc đó mà đoàn tiếp viên chạy loạn cào cào lên, xót xa, than khóc cầu cứu, vội vàng quyết định hành khách đeo dù nhảy qua ngoài... thì chán nhỉ! Mẹ phải vững hơn 1 bậc, đau đớn ít hơn con 1 bậc. Bởi vì cuộc sống là như thế, không bao giờ trọn vẹn như ta muốn, mọi thứ đều có thể xảy ra. Nhưng luôn có đủ thời gian để chờ con mình và giáo viên bình tâm, để lớp đi vào ổn định. Bài tập về nhà của mẹ là: làm sao biến to thành nhỏ, biến nhỏ thành không có, nhẹ lành mà đi lên. Rồi sau này sẽ thấy, những khủng hoảng đầu lớp 1 cũng chỉ là "cơn bão trong tách trà" mà thôi. <3 Bài đã được đăng báo Afamily : http://afamily.vn/news-20170902140627593.chn

68 thoughts on “Con vào lớp 1

    1. Thu Ha

      Thank em! Lúc đầu chị viết dài lắm, tới gần 3000 chữ ấy, rồi cắt hoài cắt hoài còn 1000 chữ như này.

      Reply
  1. Thu Ha

    Nhiều bạn nói rằng Vì em đã làm theo chị, không cho con học trước… Huhu,
    Nhưng tôi có khác nữa mà, tôi ko kỳ vọng vào lớp cô khen bé, cô chiều chuộng bé và bé học ngoan học giỏi ngay!
    Và tuy tôi ko dạy chữ trước nhưng tôi dạy tùm lum thứ, từ việc tậ…

    Reply
  2. Thuy Bim Bim

    Con e chưa vào lớp 1. Nhưng vấn đề e băn khoăn nhất là chuyện đi vệ sinh vì nhà vs ở rất xa lớp học. Trường rộng mênh mông, tường rào thấp. Thầy cô thì phải ở trong lớp.

    Reply
    1. Thu Ha

      Bình Minh, Trường mình ngày xưa cũng thế, và giải pháp là tụi mình luôn rủ bạn để đi vệ sinh cùng nhau. Và tụi trẻ con cũng thích kéo nhau đi vệ sinh cùng cả nhóm vậy đó, đứa đứng canh, đứa đi, heheh, vui lắm!

      Reply
  3. P. Thảo JL

    MÌnh có 2 bé và mình cũng không cho con học trước và suốt 5 năm tiểu học, con không phải học thêm môn học nào. Mình không gây áp lực học lên con, mình gieo vào suy nghĩ của con : học là trò chơi với những con chữ và số. Mình quan tâm đến lối hành xử văn minh, tự tin, tự lập với nhiều kỹ năng sống của con hơn.

    Reply
  4. Tran Trang

    Con e vào học lớp 1 đc 1 tuần e hỏi cô cháu có tiến bộ hơn hôm đầu ko và cháu ko có học trước như các bạn cô ạ. Cô nói sao ko cho học trước jo học sao kịp, nếu có lớp học thêm e phải cho con đi học . Nghe xong nản luôn với gv của con, ko nói đc câu j lại với cô chị ạ. Chị cho e chia sẻ bài của chị nhé

    Reply
    1. Thu Ha

      Dễ nản vậy em ơi! Lẽ ra em phải biết trước rằng cô giáo sẽ trả lời như vậy! Hầu hết các cô sẽ nói vậy! Và mình vâng dạ và mỉm cười thôi, rồi cứ làm theo ý mình thôi!

      Reply
  5. Nguyễn Phước Xuyên

    Mẹ Thu Thuỷ rất thương các bé ở nhà. Có thể những lời khuyên này lúc nào đó sẽ có dịp nhớ đến. Yêu thương là ai cũng có nhưng yêu thương có chừng mực không phải bố, mẹ nào cũng làm đc. E là chỉ còn ba nên giờ phải học thêm cách chăm e

    Reply
  6. Ngoc Nguyen

    Chị ơi em cũng là một bà mẹ trẻ. Con em vừa đi mẫu giáo. Cũng hoang mang lắm mà đọc bài của chị em vững tâm hơn
    Cho em chia sẻ chị nhé!

    Reply
  7. Dung Tran

    Con đi học lớp 1 trong khi con ko học trước chương trình thì các bạn đã được học trước con cả 1 kỳ học( ra Tết tháng 3 là các bạn khác đi học thêm ở nhà cô giáo lớp 1 rồi)
    Bố mẹ vật vã để dạy con đuổi theo các bạn vì cô giáo dạy theo mặt bằng các bạn …

    Reply
    1. Thu Ha

      Dung Tran Cách đối phó tốt nhất là coi nó nhẹ như lông hồng là xong. Ko quan tâm nó là xong mà em!
      Em đã biết thành tích là bệnh, thì em đừng lo lắng việc con mình thua hay không thua, em cho con mình đứng ngoài nó, ko nhiễm nó, k chạy theo nó, ko khóc…

      Reply
  8. Trịnh Thu Trang

    Bài viết giống con trai mình quá. Hồi đó vào lớp 1 chỉ biết đọc chữ cái, trong khi đó bạn bè trong lớp đã biết đọc báo! Nhưng nhờ sự tận tâm chỉ dạy của cô giáo, con đã vượt trội hơn các bạn. Suốt 5 năm tiểu học mẹ chả tốn tiền cho con học thêm. Nói chung là mình chẳng gây chút áp lực cho con, để con tự vươn lên đúng thực lực của mình.

    Reply
    1. Thu Ha

      Trịnh Thu Trang Mình biết là khi bạn nói ko tốn gì, ko gây áp lực cho con, ko cho con đi học thêm, rồi “chỉ nhờ sự tân tâm của cô giáo”…. Có nghĩa là phía sau những câu chữ nhẹ như tơ vậy thì bạn đã làm rất nhiều để nó được như thế! Phải ko?
      Rất nể bạn! <3

      Reply
  9. Hoai Nt

    Đọc sách của chị xong phát hiện em giống chị nhiều quan điểm quá. Hồi con gái mới vào lớp 1 cũng lăn tăn mãi . Bây giờ thằng thứ 2 thì ngon rồi, ai nói gì mặc kệ

    Reply
  10. Nguyễn Thị Thu Hà

    Đúng đó chị cho con đi học là cho con đương đầu với cuộc sống ko có bố mẹ bên cạnh. Con mình từ khi biết đi chưa vững đi công viên sẽ thay phiên nhau cậu ngồi trên xe đẩy, còn cậu kia đẩy (vì mình sinh đôi 2 bé ), và sau đó lại đổi ca chứ nhất khoát mẹ…

    Reply
    1. Thu Ha

      Dạ đúng rồi chị ơi!
      Và càng ngày máy móc, robot, internet… càng làm thay, nhớ thay, lưu trữ và tính toán thay cho con người, thì con người chỉ hơn máy móc là mối quan hệ thôi à!

      Reply
  11. Mai Khanh Nguyen

    Chị cho em tên một số quyển sách chị viết về dạy và hiểu con với. Để em tìm đọc. Em có 3 bé 4 tuổi, 2,5 tuổi và 1 tuổi. Nhưng kinh nghiệm dạy con còn non quá.

    Reply
  12. Phuong Anh

    c ơi cách kéo dài thời gian tập trung của con thế nào ạ. ý e hỏi là bme làm gì để luyện cho con ạ

    Reply
  13. Công Bình

    Cô Thu Hà viết rất đúng. Và 1 bí mật nữa là cho quà cô, cô chẳng nhớ ai cho đâu, cô vừa ngại vừa quên ngay (lớp đông nháo nhào, tên còn chưa nhớ kịp nữa là …)

    Reply
  14. Ngân Cam

    Đoc sach chi viêt rât thich! Minh nghi cân hiêu Tinh thần va quan điêm, thai đô…cua minh vơi tre! Con gi cu thê chi viêt rât cu thê rôi!

    Reply
  15. Ha Du

    Em đồng ý với quan điểm của c. Em cương quyết không cho con học trước, nhưng những ki năng như tự Đi vệ sinh, mặc quần áo chuẩn bị đồ dung trước khi đến lớp, con e làm rất thành thạo. Sau 3 buổi đầu tiên e cô có nhận xét con kem hơn các bạn, em không …

    Reply
  16. Nga Trần

    mình rất thích quan điểm của chị Thu Hà nhưng k biết mình có làm được k dù cũng rất cứng rắn, hic

    Reply
    1. Thu Ha

      Thực ra là tại vì không còn cách khác.
      Chúng ta không thể dạy giáo viên, ko thể thay Bộ trưởng, chúng ta không thể chớp mắt cho con đi du học!
      Kiện cáo mệt lắm, và còn khổ con hơn nhiều!…

      Reply
  17. Vuong Nam

    Cảm ơn chị! Đúng thứ em đang cần, lúc nào chị cũng xuất hiện đúng lúc thế, chúc chị và gia đình luôn khỏe để tiếp thêm nhiều sức mạnh cho tụi em nha!

    Reply
  18. Hà Xù Bông

    Dạ chuẩn chị ạh! Con trẻ có khả năng thích ứng tốt nhưng ba/mẹ có vững hơn con 1 bậc? Đau đớn ít hơn con 1 bậc là Ok!;))

    Reply
  19. Thu Ha

    Phuong Anh Tập vẽ, tập ghép hình, tập tô màu, tập nấu ăn, chơi trò chơi mà mỗi đợt tập trung phải khoảng 15 – 20 phút rồi tăng lên 30- 40 phút….

    Reply
  20. Thu Ha

    Nếu chúng ta đã biết “chạy theo thành tích” là bệnh, thì đừng lo lắng việc con thua hay không thua, cứ cho con đứng ngoài nó, ko nhiễm nó, k chạy theo nó, là okie mà!
    Cách đối phó tốt nhất với “bệnh thành tích” là coi nó nhẹ như lông hồng ạ! Ko quan t…

    Reply
    1. Thu Ha

      Xu Bac Hehehe, Đúng rồi em ơi! Tuy nhiên c thì hơi khác theo chiều ngược lại. chị chưa từng học kém, chưa từng trốn học và cá biệt. Nhưng chị biết là sống kiểu con ngoan trò giỏi nó chán lắm, ko có hạnh phúc gì đâu ạ. Chị ko bao giờ muốn con mình bị giống như mình! Và chị luôn ao ước giá mà mình dám trốn học 1 vài lần thì có lẽ vui lắm đấy!

      Reply
  21. Cao Thanh Huế

    Chị ơi con e vào lớp 1 mà chưa học chính cô đã giao mỗi bạn từ 6 đến 10trang giấy 1 ngày. E bảo cháu viết đc mấy thì viết. Lúc nào mỏi tay thì nghỉ. Nhưng ví sợ cô cháu đã viết hết. Sau mấy hôm cháu đã chán viết k có hứng học. Giờ phải làm sao hả chị?

    Reply
    1. Thu Ha

      Cao Thanh Huế Em ơi, nếu cứ ép bé viết nhiều thế thì stress lắm đó, và con sẽ sợ học, và như thế sẽ khó khăn hơn cho cả cô và cả mẹ sau này nữa. hic hic, thử nói chuyện chia sẻ với cô xem ý cô làm sao nha. Chị hơi thiếu lòng tin ở nghiệp vụ sư phạm của cô giáo này rồi, hu hu hu …

      Reply
  22. Đặng Thùy Dương

    E còn pải chăm sóc cô lắm c ạ, mà e thấy cô ko chăm xuể c ạ cơ bản là côn m có ý thức thôi. Con e tăng động nữa nên stress lắm c ạ

    Reply
  23. Ngọc Linh Linh

    vấn đề đưa quà cho cô để cô ưu ái con em thấy ko có c ạ , nhưng để cô có gì cũng có thể nói lại cho PH biết thì có .
    bé lớn nhà em năm nay lớp chồi , năm ngoái lớp mầm học với hai cô , 1 cô 45 tuổi , 1 cô hơn 30 tuổi , từ ngày vào hoc là hàng tháng e k…

    Reply
    1. Thu Ha

      Chị cũng tặng quà cho GV thường xuyên. Nhưng đó chỉ là quà cảm ơn thôi. Chứ ko phải là kỳ vọng và trao đổi.

      Reply
  24. Thanh Bình

    Nga Đỗ Thị Thu đọc bài này cho bình tâm lại nè. Rồi follow chị này đọc cho hết các bài chị ấy viết là hết lo lắng chuyện con đi học

    Reply
  25. Mai Thị Minh Hiền

    Chị viết bài này hay quá chị ơi, đúng thời điểm, đúng tâm lí của em cực kì, cảm ơn chị

    Reply
  26. Trang Phan

    E chào c! Bé con nhà e đc 16 tháng mới vào nhà trẻ đc 4 ngày mà bé như thay đổi hẳn (chắc tiêu cực trước nào quen mới tích cực đc) ngày đầu con chưa biết nên khóc ít k thấy ba mẹ thì ngoan ngoãn chơi với cô với bạn chiều về cũng chơi vui bìh thườg tối …

    Reply
    1. Thu Ha

      Trang Phan Thử kiếm người phụ việc trông bé với ông bà, làm nửa buổi hoăc làm theo giờ thì có okie ko?
      Hoặc gửi bé nửa ngày thôi?

      Reply
    1. Thu Ha

      Huhu trong lòng mẹ nào cũng xót con lắm, ko dễ dàng mà xong được. Hồi xưa mình cũng khóc hoài đó ạ.

      Reply
  27. TuTj TuTjt

    E rất thích tư duy của chị.con e năm nay vào lớp một.cậu bé khá bướng nhưng đọc được những chia sẻ của chị e yên tâm hơn rất nhiều.

    Reply
  28. Trương Hạnh

    Rất thích đọc bài của chị. Em cũng cùng quan điểm trong cách giáo dục con như những gì chị đã thể hiện trong các bài viết. Con trai (con út) của em năm nay vào lớp 1. Và hầu như buổi học nào cũng thấy cô nhắc nhở vì con k thuộc chữ cái, viết chậm… …

    Reply
    1. Thu Ha

      Đây chỉ là chặng xuất phát trong cả cuộc chạy marathon dài suốt cuộc đời mà, ko vội được đâu!

      Reply
    1. Thu Ha

      Nhớ lại cảnh nuôi con hồi sơ sinh, nếu con khóc rồi mẹ cũng khóc theo thì làm sao con có thể bình tĩnh trở lại và nín khóc được chớ!

      Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *