ĐẠO TRỜI ĐẤT

ĐẠO TRỜI ĐẤT
“Đạo” là đường, nhưng nó không chỉ là một con đường, mà có thể là cả một hệ thống mạng lưới đường giao thông và bản thân “Đạo” bao hàm cả các quy luật chi phối sự vận động và phát triển của vạn vật trong vũ trụ.
Từ ngàn đời, các nhà triết học đã tìm cách giải thích và nắm bắt quy luật vận động đó: từ Phục Hy, Văn Vương, Chu Công, Khổng Tử, Pithagòre, Aristote, Democris đến Hegel và Marx, Engels, Lenin… Họ đều trăn trở tìm tòi câu trả lời cho những thắc mắc, vũ trụ là gì, từ đâu ra, con người ở đâu ra và mối quan hệ của con người và vũ trụ như thế nào.
Chúng ta bây giờ cũng thế thôi, vẫn là những con người nhỏ bé và yếu đuối trước những quy luật vĩ đại của cuộc sống, một cuộc sống vô tận, vừa hết sức vĩ đại lại vừa hết sức tế vi.
Dòng chảy của cuộc sống, cái quy luật của nó, hay “Đạo” của nó, vận hành từ vũ trụ đến từng tế bào bên trong chúng ta.
Tuần trước, cả xã hội Việt Nam chúng ta hướng về một sự kiện là những gì đang diễn ra ở xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, tỉnh Chùa Hương. Từ lúc nó manh nha đến khi nó kết thúc, cộng đồng mạng cãi cọ nhau, các chiều ý kiến va chạm nhau chan chát.
Tất cả đều nằm trong một quy luật vận hành – “Thành trụ hoại không” và không có gì nằm ngoài nhân quả. Nếu chính quyền mấy chục năm nay duy trì chế độ sở hữu toàn dân về đất đai, với hệ thống văn bản pháp luật lằng nhằng và rối rắm (chính cái chế độ toàn dân kia là mẹ đẻ của rối rắm luôn) và mong muốn làm chủ đất đai “muốn thu hồi lúc nào thì thu hồi” đã đẻ ra sự hỗn loạn. Đó là gieo “nhân.” Và ngày hôm nay những xung đột về đất đai nổ ra khắp nơi, chỗ bé, chỗ to… là “quả.” Gieo nhân ắt đến ngày trổ quả, vậy thôi.
Có anh bạn luật sư trong Sài Gòn viết ở đây là sự thao túng của cái gọi là “nhóm lợi ích,” thủ lợi trong việc biến các loại đất khác thành bất động sản… Điều này đúng, chẳng cần phải bàn cãi gì nữa. Nhưng nếu xét về “Đạo Trời Đất” thì câu chuyện cần phải được ngẫm nghĩ ở một cái lẽ sâu xa hơn.
Thế cái thằng “nhóm lợi ích” đó, hắn xây nhà xong thì bán cho ai? Ai trong số chúng ta cũng chỉ cần chục mét vuông để ở và cuối cùng thì hai mét vuông để chôn thôi mà? Nó, thằng “nhóm lợi ích” đó, nó toan tính bán nhà cho chính chúng ta, chẳng phải ai khác. Vì chúng ta ngoài chục mét vuông để ở và hai mét vuông để chôn, chúng ta còn thèm to hơn, chỗ chúng ta ở với người khác là đâu đài nhưng chúng ta vẫn canh cánh, nghĩ rằng nó chỉ là cái chuồng lợn.
Chẳng phải ai khác, chính chúng ta, nam phụ lão ấu, từ quan đến thứ dân, không có cơ hội thì thôi, đã có cơ hội là nhảy vào vòng xoáy ngay lập tức.
Tất cả những cái lý lẽ của “Đạo,” hàng ngày nó vẫn hiện diện quanh chúng ta, nhưng cái “tham” làm chúng ta mờ mắt. Đọc báo thấy bác nào đó phát biểu, “Việt Nam không sản xuất nổi con ốc con vít” chúng ta hi hí cười, “đấy, điều hành thế đấy, bây giờ rõ là vô tích sự chưa…” Ồ, sâu xa hơn đi: nếu cả nền kinh tế không sản xuất được con ốc con vít, thì nếu chúng ta xông vào đầu cơ những bất, những chứng… thì chúng ta kiếm tiền của ai? Của người khác chứ của ai – sự giàu có của chúng ta cũng chính là nguyên nhân sự nghèo đói của người khác. Những sự giàu có trung thực trong xã hội ta, ít lắm, vì chính cái méo mó của xã hội nó tạo ra như thế. Sự méo mó đó được tạo ra do chính chúng ta, mỗi con người, mỗi tế bào của xã hội.
Nhiều bạn của mình sốt ruột vì cái sự đè nén lên xã hội, mãi nó chẳng được giải thoát. Thường thì họ chọn phương án lên Facebook “mỗi ngày một bài chửi” thậm chí mức độ nặng hơn – ngày vài bài.
Mình đã viết ở đâu đó, từ năm ngoái năm kia lận – xét về “chiến lược chiến thuật” mà nói thì cái thiết chế điều chỉnh xã hội ta đến nay, cũng đã chuẩn bị đi đến sự cùng tận, vì cả “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” đều đã cạn. Đến nay thì nhận định đó vẫn tỏ ra là đúng. Chuyện gì phải đến, nó sẽ đến, còn băn khoăn bao giờ nó đến, chẳng qua là chúng ta quá sốt ruột mà thôi. “Từ từ thì khoai sẽ nhừ.”
Điều đáng sợ là, ngay những người lãnh đạo ở cấp cao nhất của chúng ta, thì lại không nắm được “Đạo Trời Đất.” Chủ nghĩa Mác – Lênin nó thô sơ ở chỗ dựa vào duy vật, thủ tiêu tất cả tư tưởng về những hiện tượng siêu nhiên ngoài khả năng nhận biết của giác quan con người, do đó nếu dựa vào chủ nghĩa này cũng bất lực trong khả năng điều hành đất nước xã hội một cách phù hợp quy luật Đạo Trời Đất.
Hiểu điều này, chúng ta sẽ hiểu tại sao có những tài năng và nhân cách lớn như Phan Chu Trinh lại không thành công trong việc giành độc lập cho đất nước, mà những người đi sau ông lại thành công. Đơn giản là “nhân duyên” nó chưa đến – như chính Chủ nghĩa Mác đã cố giải thích bằng những quy luật, bằng những cặp phạm trù… nhưng các yếu tố như “cộng nghiệp” của dân tộc, của cộng đồng dân cư… thì Mác chẳng thể nào hiểu được. Cái thành công này, tiềm tàng chứa đựng một cái thất bại khác, trong phúc có họa, trong họa lại có phúc… Không có cái gì sống mãi, đặc biệt là khi nó chỉ sống trong một sự nghiệp nào đó.
Không hiểu Đạo Trời Đất, càng cưỡng lại nó, thì cộng nghiệp của dân tộc nặng càng thêm nặng, hỗn loạn khó tránh khỏi, đó là điều chúng ta đáng phải lo nhất.
Mình đã từng có một người bạn – anh ta rất ghét những người theo con đường “dân chủ,” chửi không tiếc lời. Làm trong ngành báo chí, anh rất giỏi sử dụng từ ngữ, chọn lọc thông tin, đưa cái nọ, giấu cái kia… Đó là người đáng thương. Anh ta cũng như những người mà anh ta ghét, chỉ trích… đều có quyền yêu và bảo vệ cái mình yêu quý. Nhưng “ai thắng ai giữa hai con đường” nó nhiều khi không phụ thuộc vào ý chí và tình cảm của chúng ta, mà nó vận hành theo quy luật của Đạo Trời Đất. Chúng ta có thể tác động vào đó được, nhưng bằng nỗ lực phi thường, mình sẽ nói điều này vào cuối bài.
Quay lại với chuyện Đồng Tâm Mỹ Đức, quan sát những cãi cọ xung quanh nó trên mạng xã hội, đập vào mắt mình một dạng ý kiến: nhiều cá nhân chửi bới anh CSCĐ chắp tay cảm tạ, chào từ biệt những người dân vừa giam giữ mình. Mình sẽ không nói về chuyện này nữa, đúng sai cứ để thời gian và lịch sử sẽ có câu trả lời. Điều đáng nói là một dòng cư xử đáng thương nữa: dòng chửi bậy, mà trên mạng người ta tự gọi là “bựa.” Họ quần tụ với nhau thành một phong trào muốn sử dụng “bạo lực ngôn từ” để, như họ gọi là “thông não” cho đại đa số dân chúng.
Đây lại là một xu hướng đáng thương khác: con người có một cái khổ sở mà không biết, là anh ta khi cứ có một chút chữ nghĩa vào đầu, anh ta tưởng anh ta là nhất quả đất, và những người không có học hành bằng anh ta “chân đất mắt toét” là hạ đẳng cả.
Chẳng phải – người hiểu được Đạo lý của Trời và Đất, mới là người thực sự trí tuệ, chứ không phải ba cái chữ nghĩa hời hợt và cạn kợt. Chính vì vậy, mình không nghi ngờ năng lực có thể có của những “nhà siêu nhiên” như một võ sư, giáo sư, viện sỹ cũng vừa có những tuyên bố rất “tâm linh” liên quan đến thôn Hoành. Đúng sai thực tế sẽ trả lời, không cần bàn cãi; nhưng vì là người học Phật, mục đích của học Phật không phải là thần thông biến hóa, hô phong hoán vũ… nên không cần nghi ngờ năng lực nhưng cũng chẳng cần ủng hộ điều đó.
Nhưng điều cần nó ở đây vẫn là “không gì ngoài nhân quả.” Khi chúng ta chửi bậy “bạo lực ngôn từ” với những ai chúng ta cho rằng cần “thông não,” chúng ta đã tạo khẩu nghiệp, và gieo nhân nào sẽ gặp quả đó. Quả trổ ngay lập tức, chúng ta gây sân hận cho những người bị chúng ta “bạo hành” và chúng ta bị chửi lại – thậm chí chúng ta tưởng là “được” chửi lại đó là hay ho, sức ảnh hưởng càng lớn, sai lầm! Đúng, sức ảnh hưởng càng lớn thì tác hại càng nghiêm trọng. Mới chỉ là cái “quả” bị chửi lại, chẳng là gì cả. Những cái “quả” sâu xa khác, chưa đến lúc nó trổ đâu.
Mình cũng không nghi ngờ tấm lòng Bồ Tát của một cô nhà báo xinh đẹp đang khóc thương cho các em bé côi cút bên Syria – tấm lòng, sự thương cảm đó là chính đáng. Nhưng “từ bi” phải đi kèm với “trí tuệ” – chúng ta nói lên được cái xấu xa của việc gây xung đột, gây chiến tranh… nhưng không phải bằng cách chỉ trích bên này và khăng khăng một mực bênh vực bên kia. Xin lưu ý rằng đã là “nhân quả, nghiệp báo” thì không có chính nghĩa hay phi nghĩa. Tất cả đều bình đẳng khi phải chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm theo luật “nhân quả.” Sa vào luận chính nghĩa phi nghĩa, tức là chính trị hóa cái nhẽ ra nó phải vận hành theo Đạo Trơi Đất, là cưỡng lại Đạo, chắc chắn sẽ dẫn tới tai họa.
Tất cả những điều chúng ta nói không nằm trong Đạo, lại nhằm thỏa mãn cái tôi, cái ngạo mạn bên trong chúng ta, xỉ nhục người khác, là “ma” nói. Bỏ được những lời đó, những hành động đó… chúng ta lại trở lại là Người, với con người của chúng ta. Không ai cấm chúng ta đi trên con đường sáng, chỉ có tự chúng ta nhảy vào con đường tối và mê mờ.
Hôm qua nói chuyện với một người bạn về những gì người ta đang than phiền: xã hội hôm nay con người mê tín nhiều quá: sa vào cúng bái, cầu xin… những thế lực siêu nhiên giúp mình có tiền của, thế lực, tránh được tai họa. Thực ra điều đó chẳng có gì là xấu, thậm chí là tốt – chẳng phải chính cái thằng đang ngồi gõ những dòng này đây cũng xuất phát từ mê tín: xem bói Dịch, tướng số tử vi… đó à. Tất cả những lý thuyết nhằm giải thích sự vận động và phát triển của vũ trụ và đời người đó, chẳng có gì sai lầm, nhưng chỉ là một góc hết sức thô sơ và nhỏ bé của vũ trụ mà thôi.
Để hiểu được Đạo Trời Đất, không có gì là khó. Cần “từ bi” và “trí tuệ,” vậy thôi. Trí tuệ thì có thể phải từ từ mới có, nhưng từ bi thì có thể có ngay được. Đừng nói rằng tôi không có, tôi không làm được. Chúng ta đã yêu được bố mẹ, vợ chông, con cái, anh chị em chúng ta… thì chúng ta cũng yêu được những người chúng ta tưởng là đáng ghét kia, vì kiếp trước, kiếp sau đến hàng triệu kiếp… họ có thể là cha mẹ của ta. Có từ bi, tự khắc trí tuệ sẽ đến, vì chúng ta được sử dụng trí tuệ của cả nhân loại, của cả vũ trụ.
Chúng ta hiểu Đạo Trời Đất. Không chỉ hiểu, chúng ta thấy Đạo Trời Đất và Đạo của Người, hòa vào làm một. Khi hiểu Đạo và thực sự muốn thay đổi chính mình, làm mình tốt đẹp hơn, chúng ta sẽ cải tạo, tác động được vào định mệnh của chính mình và cả cộng đồng.
Và đừng khinh thường những người “chân đất mắt toét” – họ còn hiểu Đạo hơn chúng ta nhiều.
Trông trời trông đất trông mây
Trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm
Trông cho chân cứng đá mềm
Trời yên biển lặng mới yên tấm lòng…
http://www.nguoilangthangcuoicung.net/2017/…/ao-troi-at.html

13 thoughts on “ĐẠO TRỜI ĐẤT

  1. Tung Dương Quách

    bài hay quá anh. em rất tâm đắc và ngạc nhiên về “lý lẽ đạo Trời Đất” của anh. Cám ơn anh.

    Reply
    1. Thích Phúc Lai

      😀 thật ư… nhưng lý lẽ không phải của tớ, mà của Trời Đất, tớ thật luôn 😉

      Reply
  2. Huu Khuong

    Dạ anh, em thích cách ưu ái của anh dành cho cô ấy, cũng giống như với cả thím Đàm nữa, thích cực ấy..he..he..

    Reply
  3. Gia Lạc

    Ba cái ông được nhắc đến cuối cùng trong khổ thứ 2, theo em là mấy ổng chả trăn trở tẹo nào vêc mối quan hệ giữa con người và vũ trụ tí nào đâu, nhân quả lại càng không! Mấy ổng chỉ chăm chăm nghiên cứu cái giá trị thặng dư và xây thử xã hội không tưởng thôi ạ. Đặc biệt là cái ông được nhắc đến cuối cùng, nói chơi mà làm thật, làm bao nhiêu thế hệ điêu đứng

    Reply
  4. Son Ho

    Cảm ơn Bác. Đọc xong bài này Em NGỘ ra được nhiều điều . Đọc đến ( Không hiểu Đạo Trời Đất. Càng cưỡng lại Nó. Thì cộng nghiệp của Dân Tộc càng nặng và khổ) có lẽ bây nhiêu đã là quá đủ. Cảm ơn Bác với bài viết mà khi đọc xong Em hiểu rõ hơn một số vấn đề. Vấn đề của Em là nhìn thấy những hiện tượng,biết về Nó nhưng không lý giải được và xắp xếp thế nào…đọc đến đây thì hiểu rồi ạ. Cảm ơn Bác một lần nữa.

    Reply
    1. Thích Phúc Lai

      Vâng bác có lòng thì em có hẳn cái dạ dày

      Cơ mà bác không hiểu chỗ nào cứ hoạnh họe em thật lực nhé, cảm ơn bác.

      Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *