Đôi điều về “Bản Hoà Tấu Không Trung”

Đôi điều về “Bản Hoà Tấu Không Trung”
Xin chào, mấy ngày nóng bỏng rồi cũng trôi qua, như thông lệ, tôi cũng cần có đôi lời chia sẻ, lý giải về phim của mình.
Tôi sẽ bắt đầu bằng chuyện một số người muốn phim của tôi phải thế này, thế khác, sao không kéo dài chỗ nọ, cắt ngắn chỗ kia, sao không lắp liền mạch mà như băm vụn…Tôi lí giải đơn giản thôi, nó là phim của tôi, là ý niệm của chính tôi, nếu khác đi thì … tôi không phải là tôi rồi Và tôi sẽ lý giải vì sao lại như vậy sau đó.
Về nhạc, cũng có nhiều người chê trách, rằng sao lại dùng nhạc nước ngoài, thậm chí có người nặng lời hơn, coi việc sử dụng nhạc “phương Tây” đặt vào những “thân phận Việt” là sự khinh rẻ, miệt thị. Bệnh hoạn quá – tôi đã trả lời như thế any way, vui chút vậy, thực ra tôi cũng đã có một quá trình dài thực hiện một bản nhạc mang hơi thở Việt cho phim của mình, nhưng rất tiếc cuối cùng bản nhạc chưa thể hoàn thành vì nhạc sỹ bận đột xuất và chúng tôi có hẹn sẽ ráp lại với nhau một lần nữa sau đó khi anh có thể. Bản nhạc tôi sử dụng cho phim ban đầu chỉ là bản nháp để tôi lấy nhịp, sau đó tôi đã mua bản quyền và sử dụng nó như bản chính thức đầu tiên.
Về tổng thể phim, như Caption tôi từng viết, phim là tổng hoà cảm nghĩ, là ý niệm của tôi về đất nước của mình. Khác với Vietnam From Above, tôi chia phim lần này ra thành 5 phần khác nhau. Là Biển Cả, Núi Rừng, Những Miền Quê, Thành Thị và phần cuối là Quê Hương. Bốn phần đầu không khó để nhận ra, đó là những thành tố quan trọng của đất nước này, từ hình thái tự nhiên đến xã hội mà con người chúng ta đang sống. Một đất nước mà tự nhiên phân chia rõ Núi Rừng, Đồng Bằng và Biển Cả, một xã hội phân chia sâu sắc giữa Thành Thị và Nông Thôn. Một Quê Hương tổng hoà có giá trị như thế nào với mỗi con người, và quê hương đó đang ra sao. Đan xen trong tất cả là những con người đang sống trong những hình thái đó, như tôi và tất cả các bạn.
“Tự hào quá”, “tuyệt vời Việt Nam”, “Tổ quốc ơi”… là những cảm thán tôi nhìn thấy (và nghe thấy) nhiều nhất khi người người xem phim của mình. Một đất nước tuyệt vời, tuyệt đẹp, ngất ngây con tim hay những gì đại loại thế. Tôi biết, phần lớn người xem sẽ cảm thấy thế, vì tôi cũng đã sống nửa đời người ở đất nước, đã từng biết mọi người sẽ đón nhận những thước phim, hình ảnh kiểu này ra sao trước đây, tôi không bất ngờ. Mặc dù vậy, khi câu chuyện hình ảnh đi qua, h là lúc cần lí giải.
Kể lể, trình bày, sến súa – tôi phải thừa nhận rằng tôi là người yêu nước – yêu đất nước của mình qua những gì tự nhiên hình thành từ hàng triệu năm, yêu cảnh quan thiên nhiên và đời sống con người ở mọi vùng miền, yêu biển cả, núi đồi, yêu những không gian gắn với tuổi thơ của mình, yêu quê hương nơi bố mẹ, ông bà sinh ra, và yêu cả bầu trời mà con tôi đang từng ngày lớn lên. Và (không ít người hiểu tôi, là bạn bè, tương giao bấy lâu) đều hiểu rằng, đi kèm với tình yêu đó là cả một khoảng không rộng lớn đặc quánh sự muộn phiền, đau xót.
Và tôi dành một phần cảm thức lẫn lộn giữa những yêu thương, hãnh diện, tự hào và đau xót ấy thả vào từng đoạn phim trong “Bản Hoà Tấu Không Trung”.
Hãy nhìn vào Biển Cả: nhìn vào những bình minh nắng rực rỡ, rồi những mưa và giông tố; nhìn vào những rộn ràng tấp nập và những hoang vắng; nhìn vào hàng ngàn con tàu lớn đánh bắt xa bờ nằm lại cảng, chỉ còn những chiếc thuyền thúng đơn độc vượt ghềnh đá ra khơi. Tất nhiên tôi vẫ gieo cho mình hy vọng, bằng những nhịp chèo dứt khoát hướng ra biển xa, ở những giây cuối cùng.
Hãy nhìn vào Núi Rừng: Là những cảnh quan tuyệt đẹp, là mùa màng làm say đắm lòng người. Từ mùa khô, đến nước về, đồng bào cày cấy, mùa màng bội thu. Đan xen trong đó là những cô đơn (một phần nào), là những to lớn nhưng cũng nhỏ bé, cần cả loài người yêu thương, chia sẻ.
Hãy nhìn vào Thôn Quê: Những cánh đồng bát ngát xanh, cò bay thẳng cánh. Những cây cầu, dòng sông đơn sơ mộc mạc. Những đàn trâu, bò, vịt cứ ngày một chơ vơ hơn giữa khoảng không của mình. Những đàn chim dáo dác bay. Những dấu tích cổ kính của làng quê xưa cũ hao mòn…
Hãy nhìn vào Thành Thị: Những con đường chật chội, những dòng xe lao vào nhau đan xen như tơ vò. Thành phố bên sông, cậu bé đung đưa chiếc xích đu dưới tán cây xanh rờn, tán cây được bao bọc bởi những toà chung cư vài chục năm tuổi, những toà chung cư như thế lại bao bọc nhau. Một khe sáng lọt qua khoảng sân tối om giữa những toà nhà tổ ong mà người ta mới xây. Những cây cầu cả cũ cả mới, là những lối thoát nhỏ bé của những thành phố, của những Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn…Là những con người vẫn ngày ngày tất tả trong những đô thị như thế, và mỗi ngày, mỗi năm tháng đi qua, mọi thứ dường như đậm đặc hơn.
Và hãy nhìn vào Quê Hương: Những biển bạc, rừng vàng, những di sản hàng ngàn năm, hàng trăm năm, những cát bụi, hoá thạch. Nhưng hãy nhìn xem chúng ta đã, đang làm gì với quê hương ấy. Biển đã và đang chết đi. Nền công nghiệp ô nhiễm đang huỷ hoại bầu không khí. Những núi đá chỉ còn nền nham nhở như mạch máu. Những núi đồi trọc trơ, đen nhám sau những đám cháy. Những dòng sông bị đào bới hàng ngày. Những người mẹ lạc lõng giữa không gian tĩnh lặng, vài đứa con nào bơ vơ chờ không thấy những con đò. Và những gì còn lại, ai sẽ bỏ chúng ta, và ai sẽ cứu chúng ta.
—-
Kể cũng hơi màu mè nhưng đó là tâm tư, là ý niệm của tôi, bày tỏ một cách ngô nghê, chân thành. Và các bạn, nếu đã đọc hết đến đây, hãy xem lại một lần nữa.
Và ngẫm nghĩ về những điều như thế.
Hình ảnh 4K, nếu có thể hãy xem màn hình lớn với thiết bị âm thanh tốt.
From Haris with a lot of love ❤
#vietnam_an_aerial_concert #vietnam_from_above #thangsoi #thắngsói #our_vietnam

34 thoughts on “Đôi điều về “Bản Hoà Tấu Không Trung”

  1. Mai Anh Tran

    Phim của bạn đang lan toả tình yêu đất nước, lan toả suy ngẫm, và tình yêu trĩu nặng suy ngẫm này sẽ lan toả những hành động tốt đẹp và thiết thực

    Reply
  2. Mai Anh Tran

    Thắng Thế Lê ❤️cảm xúc mang lại được này quý hiếm lắm, mình sẽ tìm thấy nhau ở cùng một điểm rất sớm có VNA chắp thêm cánh em nhỉ

    Reply
  3. Bui Huu Minh

    Phải có xung đột giữa tình yêu quê hương và khoảng trống muộn phiền đau xót thì mới ra được tác phẩm ntn a ạ! 🙂

    Reply
  4. Ngọ Đình Ngọc Diệp

    Âm nhạc trong clip mới là thứ dẫn dắt cảm xúc của người xem, em thấy đấy chẳng phải là vấn đề. và cũng chẳng có vấn đề gì khác, cả nghìn người sao có thể là suy nghĩ giống nhau, mỗi người một cảm, Anh chẳng cần phải buồn vì những người chẳng thể hiểu hết ý niệm của Anh, bởi họ chẳng phải… Anh!!!

    Reply
  5. Ngọ Đình Ngọc Diệp

    à, đó là bởi em nghĩ thế ạ! dù sao đó cũng là “đứa con tinh thần” của anh ^^

    Reply
  6. Nhật Nguyên

    tác phẩm rất tuyệt a ơi, cảm ơn a đã tạo ra nó – e là một người Quy Nhơn, Bình Định

    Reply
  7. Quách Tung Dương

    Tuyệt vời và công phu quá anh ơi. Coi thiệt là đã nhãn. Thấy được cái tầm của người thực hiện, nhất là những góc ảnh đời thường. Sắp xếp, chuyển cảnh rất hợp lý. Với lại xem một số góc quay và cảnh chợt nhớ Myanmar đang hất cùn mà xem clip của anh cảm động suýt khóc

    Reply
  8. Hoang Linh

    Phim hay, viết cũng hay, phim dài, viết cũng dài, mà xem hết và đọc hết đấy, đừng đùa :))

    Reply
  9. Quách Tung Dương

    Vì sao vậy 2 bạn ở xa Khoa Lê và Trương Sĩ Hải Trình? Tôi rất nghiêm túc cmt trong clip của anh Thắng.

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *