NGƯỜI CON GÁI HƠ MÔNG

NGƯỜI CON GÁI HƠ MÔNG
Anh lên miền ngược Cao Bằng
Giữa mùa mận chín,bằng lăng tím đồi
Gió đưa ngan ngát hương hồi
Rừng thông già tuổi đưa nôi lá dày.
Thác gom hạt nước về đây
Giữa hè nắng đỏ,sông gầy đang mong.
Em người con gái Hơ Mông
Tay thon dệt vải,môi hồng lửa than…
Áo em mát mịn màu chàm
Đôi vai gùi nặng chảy tràn mồ hôi
Nương ngô nắng chiếu vàng tươi
Má em đỏ lựng cả trời hoàng hôn
Anh mơ có chú ngựa hồng
Thồ hàng,em khỏi tay bồng vai mang
Sương mờ mây phủ non ngàn
Băng đèo lội suối thương bàn chân em!…
Rượu em mời mấy chum liền
Trái cây còn lá,để nguyên cả cành
Khách xa phải tỏ lòng thành
Phải say mới được làm anh của nàng.
Anh về nhớ mận Cao Bằng
Nhớ mùi hạt dẻ,nhớ trăng bản mường
Nhớ người con gái anh thương
Mùa này chắc đã lên nương cùng chồng…!
Hà Nôi tháng 5-2017
Nguyễn Văn Pứ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *