SỰ ĐỜI

SỰ ĐỜI
(Hồng Thanh Quang)
Ngày xuân đi quét lá vàng,
Tuổi tưng tửng lại lỡ làng cái duyên.
Nhớ tình nhưng mặt thì quên,
Đứng dưới đất chỉ sợ trên lộn nhào…
Bùn lầy xức ngát thanh cao,
Yêu nhau chẳng có chỗ nào yêu nhau.
Nghèo quyên góp giúp cho giàu,
Hình đen trắng lại tô màu phù hoa…
Quân mình nhưng lại thù ta,
Nát lòng, vẫn đổ câu ca thật dài.
Thấp sao thân phận hữu tài,
Nghe đần ngu mắng, giỏng tai cười ruồi…
Nghìn năm nước mắt chảy xuôi,
Chung quy một phận làm người trớ trêu.
Thực buồn, chuông đánh không kêu,
Rồng vàng mà chỉ được thêu chỉ thường…
(21-3-2014)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *