Thằng bạn mình lại gửi cho mình xem một bài viết sặc mùi PR và đánh tráo khái niệm :))

Thằng bạn mình lại gửi cho mình xem một bài viết sặc mùi PR và đánh tráo khái niệm :)). Thế là mình hỏi nó vài câu thế này và nó thấy ngay bản chất sự việc :)). Đây là các câu mình hỏi nó:
1/ Bạn chụp hình cưới cho khách hàng là để đem lại giá trị mà khách hàng mong muốn hay là để chụp được những tấm ảnh để các photographer khác chiêm ngưỡng và đánh giá? Bức ảnh các bạn up lên facebook có được một triệu like mà CDCR không thích thì liệu bức ảnh đó có giá trị không?
2/ Một năm các bạn chụp bao nhiêu đám? Gặp gỡ bao nhiêu khách hàng và bao nhiêu bạn đủ thời gian, đủ khả năng giao tiếp để kết thân với CDCR nhiều tới mức họ kể cho bạn nghe tất tần tật về tiểu sử các nhân vật trong gia đình họ hay là họ chỉ lưu ý bạn một số thứ cần để ý, một vài nhân vật quan trọng cần để ý khi trước khi bạn chụp phóng sự cưới?
3/ Bao nhiêu bạn đi chụp mà ko cần quan tâm đến ánh sáng, bố cục, chỉ nương theo cảm xúc mà bấm máy? Bao nhiêu người tự tin là tui ko cần núp bên này, né bên kia để chụp? Thế lỡ chỗ bạn chụp có treo cái underwear của CD và bạn cứ thế mà chụp không cần núp không cần né à :))
4/ Giữa một photographer được trang bị đầy đủ kiến thức đầy đủ kỹ năng về thiết bị, dùng flash… và một anh “mặc kệ đời” không cần dùng flash, chỉ chụp theo cảm xúc, hên thì hình đẹp, xui thì hình out, nhoè… thì khách thích và sẽ tin tưởng chọn anh nào?
5/ Điểm khác biệt của professional photographer với amatuer photographer là anh pro ảnh biết cái gì nên show cái gì không nên show. Bao nhiêu người từng thấy trọn vẹn một bộ ảnh của các professional wedding photographer đã chụp hay là các bạn chỉ thấy những tấm ảnh mà họ muốn cho các bạn thấy? Những tấm ảnh họ post lên web đó là để dành cho các khách hàng tiềm năng của họ đánh giá khả năng của họ chứ không phải để một người nào vô danh tiểu tốt đánh giá. Khách hàng trong những bức ảnh đó chắc chắn là nhận được nhiều hơn rất nhiều những gì photographer post lên fb và họ thấy thoả mãn với đồng tiền họ bỏ ra. Chẳng ai điên mà bỏ 15k-20k usd để nhận lại một vài tấm ảnh mà “không có giá trị” hết :)).
Bạn có quyền chê có quyền bịa ra những thứ bạn cho là ghê gớm là có giá trị nhưng bạn chụp được như người ta, được cả thế giới công nhận như người ta đi rồi bạn có quyền chê là hình người ta không có giá trị. Nói thì dễ hơn là làm thành ra hiều người chọn cách nói nhiều và loè người khác là như vậy :))
Còn mấy câu nữa, nãy hỏi mà giờ quên rồi… để ít bữa rảnh rỗi ngồi viết full nguyên bài chứ để cứ thấy mấy bạn bị làm nhiễu thông tin, nhiễu định hướng hoài :))
Thời đại này thông tin nhiễu nhương, tỉnh táo trước các bài viết thì sẽ đỡ bị xỏ mũi hơn các bạn ạ :))
See Translation

39 thoughts on “Thằng bạn mình lại gửi cho mình xem một bài viết sặc mùi PR và đánh tráo khái niệm :))

    1. Khoi Le

      Ò thì ai cũng đúng mà, thái độ người tiếp nhận như thế nào thôi :)).
      Với làm dịch vụ thì cần sự tỉnh táo và chuyên nghiệp chứ không phải cần feeling như nghệ suỹ :)). TwoMann từng nói với anh là khi mày được khách book chụp thì mày hãy đến đám cưới người ta trong một tâm trạng là sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng lăn xả cho đám cưới của khách, đừng trông chờ gì vào những tấm ảnh “money shot” để kiếm giải gì hết. Mày cố hết sức những thứ đó tự tới… Tư tưởng người ta tốt như vậy mà bị đem ra làm trò hề, bóp méo sự thật thì không chấp nhận được. Trước đó có một bài loè người ta rồi, nhưng lúc đó anh chưa được gặp TwoMann chưa được kiểm chứng nên chưa đủ lập luận để phản biện nhưng giờ thì khác rồi :))

      Reply
  1. Việt Đức Trần

    hãy gộp 2 cái lại và chỉ lấy nhưng ý mình cho là đúng mình sẽ có cái mình cần :))) có nhiều cái mình biết mà ng ta ko biết và ngược lại vì vậy a hãy mở ws nhiều hơn đi ahuhu :))))

    Reply
  2. Việt Đức Trần

    đã hơn 1 năm e đang yên ổn nên e chỉ góp ý vậy thôi :'( a tin thì tin mà ko tin thôi chứ :'( a mở ws nhiều lên :3

    Reply
  3. Hiền Trần

    những nội dung người đó viết trên fb về chụp ảnh này nọ mình nhớ khá rõ từng giai đoạn. khoảng 2012-2013 thì ca tụng Direct Sunlight và dạy thì theo kiểu áp đặt, tao làm gì thì m làm y vậy, v mới hiểu cái t dạy nó hay thế nào. Kết quả sản xuất ra 1 lứa chụp na ná nhau, xài 35+85, chụp deep, chụp sao cho fashion. Năm 2015 trở đi thì bắt đầu những bài về cảm xúc này nọ ngay đợt ra con tamron 45mm, rồi hiện tại thì ca tụng moment&scene và bỏ lại 1 bầy nheo nhóc vì lỡ theo mấy cái “nghệ thực” hồi trước. tổng hợp vậy thôi :)))

    Reply
  4. Hiền Trần

    thực lòng mà nói thì ngta cũng giỏi, đáng tiếc chỉ đến tầm Dương Tu, không so được Tư Mã Ý. :))

    Reply
  5. Nguyễn Minh

    Bên nào em thấy cũng có lý nhưng bên kia có vẻ không thực tế nhất là việc phải tìm hỉu rõ về mối quan hệ cd-cr với từng người.

    Và đặc biệt trong album phóng sự cưới phải có vài tấm chất, tấm art thể hiện phong cách của photo đó chứ. Làm gì mà chỉ có khoảng khắc không !! Trong khi lại ko có những sáng tạo về góc chụp, kỹ thuậy ánh sáng này nọ.

    Reply
    1. Khoi Le

      Đợi đi, anh sẽ có bài viết đầy đủ, cho mọi người thấy chính xác tầm quan trọng của những bức ảnh đó. Điều mà anh học được từ workshop TwoMann 😉

      Reply
  6. Quang Trần

    tóm lại cho dù là quan điểm nào đi nữa thì em thấy có 1 câu bất tử theo thời gian đó là “vấn đề là có đẹp hay không đẹp”, nếu đã không đẹp thì khỏi cần biện minh. hehe

    Reply
  7. Quang Trần

    thực ra khi đã đẹp thì ai cũng thấy đẹp, chỉ có mấy bạn gato dối lòng thôi. hố hố

    Reply
  8. Quang Trần

    Đào Quang Hiếu vậy thì con tim không cùng nhịp đập, vấn đề ở đây là không hợp từ lúc nhận show rồi bác. không hợp nhau vẫn ký hợp đồng.

    Reply
  9. Đào Quang Hiếu

    Khách k phải là photo và không quá nhiều người trong nghành. 3D Khoi cung từng chia sẻ là ép khách lựa hình mình đã lựa chứ để cho khách chọn trớt quớt :))

    Reply
  10. Quang Trần

    phải nói là nói chuyện cho khách thấy hình mình chọn là đẹp chứ ko phải ép 🙂

    Reply
  11. Huy Nguyễn

    Anh Híu mốt làm second cho em nha anh Híu, em đi dạo chơi chơi xong về lấy hình a up là đc rồi :3

    Reply
  12. Khoi Le

    Cũng không hiểu nổi có người thấy rõ là ăn nói hai lời, câu sau đá câu trước, phát ngôn có mục đích không mà vẫn theo ủng hộ được 🙂

    Reply
  13. Thương Huỳnh

    =)))) bánh cannabis cookie =))) quên đi mệt mỏi :))) khỏa sức sáng tạo nghệ thuật =))

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *