Bao giờ nhân viên y tế được bảo vệ 1 cách chính đáng

Bao giờ nhân viên y tế được bảo vệ 1 cách chính đáng
Mình làm cấp cứu từ 2005 đến giờ là năm thứ 12. Từ khi làm nghề đến giờ, không tuần nào không nghe thấy đồng nghiệp ở các tuyến kể chuyện bạo hành nhân viên y tế. Và các bác sĩ trong khoa mình, chưa ai là chưa bị dính vào chuyện bị người nhà đe doạ, chửi bới và hành hung.
Nhớ cách đây vài năm, tua trực của mình. Có đôi vợ chồng đến cấp cứu vì đau bụng, các bác sĩ khám không có vấn đề gì đặc biệt. Chỉ là trước đó 2 vợ chồng cãi nhau, vợ stress rồi nửa đêm về sáng đưa nhau đến viện. Anh chồng chửi bới, lăng mạ và đỉnh điểm là hành hung tua trực trong đó có cả điều dưỡng đang mang thai. Vụ đó um xùm trên báo chí và đa phần thái độ của xã hội lúc đó là chắc không có lửa làm sao có khói, cần xem lại thái độ bọn bác sĩ ấy thế nào người ta mới thế…
Đôi khi, chả cần lý do nào cả, buổi sáng khi bị bắt, cô vợ tỉnh như sáo ngồi cạnh chồng viết tường trình. Vụ đó mình được các thầy động viên theo đến cùng và là 1 trong số ít vụ được đưa ra toà. Và công lý đã thuộc về mình, đồng chí du côn bị tù 18 tháng. Khi phiên toà diễn ra chỉ có đúng 1 báo đưa tin ngắn chưa đến 10 dòng đọc không ai hiểu là nội dung gì, họ chẳng quan tâm, chỉ quan tâm đến vụ ồn ào lúc xảy ra vụ hành hung để câu view dư luận mà thôi.
Và từ đó mình luôn nhìn báo chí với con mắt không có thiện cảm.
Quả thật, đi theo vụ kiện thật là mệt, mình liên tục gặp mặt công an, rồi lấy lời khai rồi đi xác minh đủ thứ mất không biết bao nhiêu thời gian. Đó là thứ khiến các bác sĩ ngại, vì mất công mất việc. Thế nên khi các vụ việc xảy ra, họ thường im lặng vì nghĩ rằng lôi nhau ra toà cũng không đáng.
Trước đó khoa mình còn có cô bé đồng nghiệp bị bọn thanh niên du côn trai tráng đánh ngất xỉu, đợt đó tưởng bị vỡ gan, cũng may không sao. Rồi vụ đó cũng chìm đi, người nhà xin lỗi 1 câu bảo lúc ấy lo lắng bức xúc quá là xong.
Rồi vụ bác sĩ đến ngày về hưu, đang cấp cứu bệnh nhân ngừng tim thì bị người nhà đâm chết. Kẻ thủ ác và gia đình liền tìm mọi cách đổ lỗi cho ông bác sĩ bị giết với đủ mọi lý do…
Những vụ báo chí đưa tin chỉ là 1 phần nhỏ của sự thật diễn ra hàng ngày về sự bạo hành y tế ở khắp các tuyến. Và trong đầu mọi người mặc định là khi có rắc rối xảy ra, thì phần sai là ở nhân viên y tế. Ngay cả các lãnh đạo thường lựa chọn yên lặng hoặc là né tránh báo chí bằng những câu chuyện vô thưởng vô phạt vì nghĩ rằng họ sẽ bới móc.
Chưa bao giờ, lao động trí óc lại bị coi rẻ như hiện nay. Các lãnh đạo ngành và các nhà làm luật không cần đi đâu xa, chỉ cần xuống các bệnh phòng cấp cứu mặc áo blouse vào mà tham gia trực cùng họ 1 ngày thôi là đủ vốn về mà xây dựng hệ thống và quy định.
Những người làm nghề, chỉ cần có môi trường an toàn để mà làm việc. Và lãnh đạo ngành cần nhìn nhận thực tế công việc, làm việc công tâm chứ đừng chạy theo dư luận, mệt lắm.